Bên kia, Giang Dịch Thâm nhướng mày, cảm thấy câu chuyện ngày càng thú vị. Anh đúng là có ý kết hôn với Bạch Kha nhưng hiện tại hai người vẫn chưa phải hôn phu hôn thê, rốt cục “người thần bí” này lấy thông tin từ đâu?
Giang Dịch Thâm hứng thú đáp lại: [Anh cần gì?]
Cắn câu!
Dư Hinh cắn ngón tay cố kìm cơn hưng phấn. Cô hít thở, lấy lại bình tĩnh rồi mới thần bí đáp: [Thứ tôi muốn chắc chắn không khó với anh, tôi cần, một căn cước mới.]
Một thân phận mới.
Đương nhiên không phải giả. Phải là hàng thật giá thật.
Với quyền lực của Nghiêm Lâm Uyên, chỉ cần cô còn sử dụng thông tin cá nhân hiện tại thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết, anh ta tra ra chỉ là sớm hay muộn.
Vì vậy đổi sang thân phận mới là điều cần thiết. Cô tin Giang Dịch Thâm làm được.
Nếu kiếp này có thể khiến Nghiêm Lâm Uyên ghét cô vậy không còn gì tốt hơn. Nhưng để tránh đêm dài lắm mộng, dù anh ta có ghét cô hay không, cô vẫn quyết định sẽ từ bỏ thân phận này.
Coi như rũ bỏ quá khứ, bắt đầu lại từ đầu.
Nhưng vậy sẽ không còn được dùng cái tên của cha mẹ đặt cho nữa…
Mặc kệ! Cùng lắm thì đợi ổn định cô lén dùng lại vậy, miễn sao tên trên giấy tờ không liên quan gì đến “Dư Hinh” là được!
Quyết định xong, Dư Hinh hồi hộp chờ Giang Dịch Thâm trả lời.
Dư Hinh không hề biết, bên này cô còn đang bùm bùm tính kế Giang Dịch Thâm thì bên kia anh ta đã cười phá lên.
Lòi đuôi chuột rồi.
Anh không biết người nhắn tin cho anh là ai, nhưng chỉ qua vài câu sơ bộ anh đã có thể xác định: Quá non nớt.
Có bản lĩnh lấy được số điện thoại cá nhân của anh, tung mồi núp bóng Nghiêm Lâm Uyên, thậm chí còn lấy được cả thông tin về Bạch Kha nhưng lại cần anh giúp làm giả thân phận?
Giang Dịch Thâm sờ cằm cười cười, chẳng lẽ dạo này im hơi lặng tiếng quá nên khiến người ta hiểu lầm là anh đổi tính?
Nhìn dấu chấm than mất kiên nhẫn của đối phương, Giang Dịch Thâm quyết định không kết thúc trò chơi này sớm.
Cuộc sống quá tẻ nhạt, suốt ngày cãi cọ với mấy lão già cổ hủ trên công ty, về nhà còn bị dàn họ hàng ngọt nhạt vòi tiền, mấy đứa em thì liên tục gây họa cho anh gánh, Giang Dịch Thâm nghĩ, anh cũng cần chút hoạt động giải trí.
Còn về tin tức của Nghiêm Lâm Uyên… Không nói đến việc anh không có hứng thú với Nghiêm Lâm Uyên nhiều như người khác vẫn tưởng, mà việc Nghiêm Lâm Uyên sắp tung nguyên vật liệu mới ra thị trường đã không phải bí mật nữa. Tuy chưa công khai nhưng người trong giới đều biết mọi thủ tục đã xong, chỉ còn chờ bằng sáng chế cấp xuống là sản phẩm sẽ lập tức lên bìa mặt báo ngay.
Vậy mà đối phương còn ngây thơ đến mức muốn anh nẫng tay trên?
Thậm chí còn không biết Giang Dịch Thâm anh làm lĩnh vực gì đã lỗ mãng muốn bán tin tức… Thật sự, non nớt đến mức này cũng là một loại hiếm có.
Vì thế, để gϊếŧ thời gian, Giang Dịch Thâm tiếp tục lười biếng nhắn lại: “Được thôi, anh cần thân phận thế nào?”