“Sáng nay em đã làm đổ cà phê vào máy của phó phòng Tống Khả Vy làm chị ấy mất hết dữ liệu, em biết!” Dư Hinh cướp lời, “áy náy” nói: “Là dữ liệu quan trọng lắm đúng không, em xin lỗi, em không cố ý…”
Rất tốt, trà xanh cấp độ một.
“Em biết là em không đúng, nhưng… đó chỉ là sự cố thôi, chị ấy quát tháo em như vậy, em thật sự rất sợ hãi…”
Giả mù sa mưa. Đóng vai nạn nhân. Đùn đẩy trách nhiệm.
“Em… em ước gì em có thể làm được gì đó để chuộc lại lỗi lầm với chị ấy.” Kèm theo nước mắt rơi lã chã.
Tiếc là không có nước mắt, Dư Hinh ép không ra.
Trà xanh level max!
Tự rùng mình với lời thoại của mình, Dư Hinh cảm thấy mình phát huy không tệ, đã gây ra tổn thất lớn như vậy còn không biết hối lỗi, là cô thì cô cũng thấy mình siêu đáng hận!
Sáng nay Tống Khả Vy đã thật sự phát điên, nhưng mấy phần điên vì dữ liệu mấy phần điên vì bắt chẹt được lỗi lầm của Dư Hinh thì không ai biết. Thay vì tức tốc khắc phục, chị ta lại hùng hổ ôm laptop lao thẳng lên văn phòng tổng giám đốc muốn cáo trạng nhưng bị Linda cản lại.
Cuối cùng bị một cái phất tay không kiên nhẫn của Nghiêm Lâm Uyên đuổi về.
Tuy không hiểu được phản ứng của Nghiêm Lâm Uyên có nghĩa gì, nhưng Dư Hinh nghĩ đã làm thì làm cho trót. Vả lại cô cũng không ưa Tống Khả Vy, kiếp trước thường xuyên đâm bị thóc chọc bị gạo, Kiều Tư Nhã cũng thường xuyên bị chị ta chọc cho tức điên, Dư Hinh thích Kiều Tư Nhã nên cô càng có lý do chọn Tống Khả Vy làm đối tượng để “hãm hại”.
Dư Hinh đọc “thoại” xong thì áy náy ngước lên, cô muốn xem thử phản ứng của nam chính thế nào nhưng không nhìn ra được gì từ đôi mắt tĩnh lặng như hồ sâu của anh ta.
Cảm giác vô chừng khiến Dư Hinh lo sợ như đi trên băng mỏng. Nghiêm Lâm Uyên thật sự quá khó chơi, cô sợ anh ta phát hiện ra điều gì.
Thật ra, Nghiêm Lâm Uyên đã nghiêm túc suy nghĩ.
Cuối cùng, anh kết luận, Dư Hinh đang muốn thử giới hạn của anh.
Cuộc sống chênh lệch như trời và đất trong thời gian quá ngắn khiến cô bất an, mua sắm, nghịch ngợm đều là cách cô muốn dò tìm vị trí của mình trong căn nhà lạ lẫm này.
Nhưng điều khiến chính anh cũng bất ngờ là độ bao dung của anh đối với Dư Hinh còn nhiều hơn anh tưởng, đến mức anh cảm thấy, so với việc mất dữ liệu khiến tiến độ toàn bộ phận bị chậm trễ thì việc Tống Khả Vy quát tháo Dư Hinh càng khiến anh thấy phiền chán hơn, nhưng tạm thời anh chưa muốn nghĩ sâu về vấn đề này.
Vậy nên, Dư Hinh không biết, mọi “lời thoại” vừa rồi của cô đều đã bị Nghiêm Lâm Uyên liệt vào phạm vi “cố tình gây rối nhưng không có ý xấu”.
Nghiêm Lâm Uyên chỉ tin vào phán đoán của mình.
Thỏ con đã bất an như vậy, anh phải kiên nhẫn hơn mới đúng.