- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Nữ Phụ
- Không Thể Thoát (NP)
- Chương 5.2: Truyện cổ tích
Không Thể Thoát (NP)
Chương 5.2: Truyện cổ tích
[Phù thủy đúng là người tốt nhỉ.]
Dư Hinh: “…”
Có nhầm không vậy? Phù thủy đã thiêu rụi cả một ngôi làng đó!
Tuy đúng là bà ta gϊếŧ rồng trừ hại cho dân, nhưng nhiều người đã chết vì bà ta cũng là sự thật!
Dư Hinh xắn tay áo, bùm bùm… lấy tài khoản ảo đôi co với bình luận kia. Không thể vì một vài bù đắp mà chối bỏ lỗi lầm ban đầu, phù thủy không xấu nhưng chắc chắn cũng không tốt! Cô phải chỉnh lại tam quan của cư dân mạng này mới được.
[Nhưng phù thủy đã bù đắp cho dân làng cuộc sống còn tốt hơn trước đó mà.]
Dư Hinh hít sâu một hơi, tức giận…
Nhưng hơi chưa kịp hít xong, tiếng gõ cửa vang lên.
Cốc cốc. “Là anh, Dư Hinh.”
Dư Hinh luống cuống tay chân chuyển sang giao diện mạng xã hội, vội vàng giấu bảng vẽ điện tử và điện thoại dự phòng rồi chạy ra mở cửa.
Trên tay Nghiêm Lâm Uyên là một tách trà nóng. Có vẻ anh vừa tắm xong, tóc còn hơi ẩm, bộ pyjama lụa lười biếng không gài nút trên, bớt một phần sắc bén, nhiều một phần ôn hòa.
Nam thần không hổ là nam thần, mặc đồ ngủ mà vẫn khí chất ngời ngời. Đảm bảo nếu giờ Tống Khả Vy có ở đây, chắc chắn máu mũi chị ta sẽ tuôn ngập cả cái hành lang này!
Nhìn vẻ chột dạ trong mắt Dư Hinh, Nghiêm Lâm Uyên thầm liếc mắt.
Căn phòng không quá rộng, trang trí theo tông hồng kẹo ngọt ngây thơ. Đồ đạc không nhiều nhưng đều còn rất mới, nhìn là biết được sắm sửa cùng một lượt. Ngoài bàn học đang được sử dụng ra, các thứ khác có vẻ Dư Hinh đều không mấy động vào.
Nghe nói cô còn cật lực từ chối đề nghị mở một phòng thay quần áo riêng của quản gia, muốn tiếp tục sử dụng trang phục mang theo từ căn hộ cũ của mình, ít ỏi đến đáng thương. Quản gia phải nhất quyết thêm quần áo đủ bốn mùa cho cô mới lấp đầy được chiếc tủ nhỏ kia.
Anh tiếp tục liếc mắt. Máy tính mở nhưng hiển thị giao diện mạng xã hội, không phải học bài. Sách vương vãi đầy giường, cũng không phải sách giáo trình đứng đắn gì.
Thấy Nghiêm Lâm Uyên nhìn đống truyện ngôn tình cô tùy tiện bày đầy giường, Dư Hinh quẫn bách quơ tay gom gọn, luống cuống lập cập nhét lại kệ sách.
Ừm, kệ sách trống một phần ba, gần hai phần ba còn lại là truyện tranh và tiểu thuyết, giáo trình chỉ vỏn vẹn vài quyển đáng thương bị ép vào góc tối tăm bụi bặm.
Dư Hinh: “…”
Hình tượng thất học đóng dấu thành công.
Từ bỏ cứu vãn, Dư Hinh quay sang Nghiêm Lâm Uyên: “Đã trễ thế này…”
“Trễ thế này em còn chơi máy tính, hmm?”
“Không có.” Dư Hinh vươn tay tắt phụt màn hình: “Em đang chuẩn bị đi ngủ rồi.”
Nghiêm Lâm Uyên không nói gì, chỉ đứng ở cửa im lặng nhìn cô. Lúc này Dư Hinh mới đột nhiên nhận ra… để anh ta nghĩ cô không học hành đàng hoàng càng tốt chứ sao? Vậy càng khiến anh ta không hài lòng, càng khiến anh ta không ưa cô hơn!
“Thực ra, bài vở không có nhiều như vậy, chương trình học không nặng.” Dư Hinh gật gù, qua loa bịa chuyện: “Em cảm thấy chỉ cần tùy tiện học cũng qua môn được.”
Nghiêm Lâm Uyên: “…”
Lại thấy đau đầu.
Nếu chương trình học Aurelius không nặng thì cũng không còn trường nào dám nhận mình là nhẹ nhàng nữa.
Nghiêm Lâm Uyên không đáp mà đột nhiên nhảy sang chuyện khác: “Sáng nay…”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Nữ Phụ
- Không Thể Thoát (NP)
- Chương 5.2: Truyện cổ tích