Trụ sở chính của tập đoàn Nghiêm thị.
Tổng giám đốc đột nhiên hoãn lại cuộc họp rồi rời đi, giờ lại đột nhiên quay về. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu anh không mang về theo một… cô gái.
Nói đúng hơn là một cô bé, rất non nớt, nhìn như học sinh cấp ba. Nhưng vấn đề là, ai cũng biết tổng giám đốc Nghiêm là con một.
Toàn công ty oanh tạc.
“Có khi nào là em họ không?” Lễ tân nín thở hỏi, mắt nhìn theo hai người đi vào thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc.
“Không biết, nhưng trông rất thân mật.”
“Tuy câu này rất kịch nhưng tôi vẫn phải nói, tôi chưa từng nhìn thấy tổng giám đốc có ánh mắt như thế…”
“… Cô gặp được tổng giám đốc bao nhiêu lần chứ.”
“… Mặc kệ, chắc chắn hai người đó không đơn giản. Không chịu được nữa, tôi phải chia sẻ ngay!”
Tin tức lan từ quầy lễ tân đi khắp công ty, thẩm thấu mọi ngóc ngách của tòa nhà 74 tầng Valemont Tower này.
Đương nhiên diễn ra trong thầm lặng.
“Đây là Linda, trợ lý của anh, em cần gì cứ gọi cô ấy.” Sau khi dẫn cô lên văn phòng tổng giám đốc, Nghiêm Lâm Uyên giới thiệu Linda cho cô.
“Linda, Dư Hinh muốn tham quan công ty, cô cứ xem rồi sắp xếp.”
Giao phó cô cho trợ lý xong, Nghiêm Lâm Uyên xoa đầu cô rồi vào văn phòng.
… Sờ đầu cô có thể đổi khí vận chắc!
Dư Hinh bực bội vuốt tóc, cô ngước lên nhìn Linda.
Đây rồi, trợ lý Linda trong truyền thuyết, mọi tổng tài bá đạo của truyện ngôn tình đều có một Linda làm trợ lý.
Linda là kiểu tinh anh văn phòng điển hình: vest công sở, váy bút chì, mắt kính đen, tất chân đen, tóc búi cao, toàn thân đều toát ra hai chữ “chuyên nghiệp”.
Mọi trợ lý trong phòng đều ăn vận giống Linda, nhưng Linda là đặc biệt, vì ngoài thân phận trợ lý, chị ấy còn…
… Ánh mắt quyến luyến của Dư Hinh khiến Linda khó hiểu.
“Tiểu thư Dư Hinh, mời đi theo tôi.” Linda đẩy mắt kính, dùng thái độ như đang tiếp đón đối tác quan trọng: “Hi vọng cô đã ăn sáng. Nếu chưa cũng không sao, địa điểm đầu tiên của chúng ta có thể là nhà ăn công ty.”
Nhìn Linda tiến vào chế độ công việc, Dư Hinh bất giác thẳng lưng, đáp: “Rõ!”
Linda: “…”
Cũng không cần như hô hiệu lệnh vậy đâu…
Dưới ánh mắt hừng hực lửa hóng chuyện của các trợ lý khác, Linda dẫn Dư Hinh ra khỏi phòng.
Trợ lý A: [Tổng giám đốc dẫn cô ấy lên đây!]
Trưởng phòng A: [Thật? Có nói thân phận cô ấy là gì không?]
Trợ lý B: [Không có, nhưng đã giao cho Linda rồi.]
Trưởng phòng B: […] Đang bận hít sâu, không thể gõ chữ.
Trưởng bộ phận F: [Linda là thân tín của tổng giám đốc, trước giờ chưa từng nhận nhiệm vụ nào tầm thường.]
Trưởng nhóm xx: [Vậy có nghĩa cô gái kia là không tầm thường…]
Phó phòng A: [… Có khi chỉ là người nhà thôi, đừng làm quá.]
Phó phòng A đã yêu thầm tổng giám đốc từ lâu.
Phó phòng B: [Biết khoảng cách an toàn không?]
Trợ lý B: [Biết! Dưới 1,2 mét chính là khoảng cách dành cho người nhà!]
Trợ lý A: [Và khoảng cách giữa cô ấy với tổng giám đốc là dưới 0,5 mét!]
Phó phòng A: […]
Phó phòng B không ưa phó phòng A đã lâu, hai người cùng một bộ phận, là quan hệ vừa hợp tác vừa cạnh tranh, bình thường chỉ đi ngang qua thôi cũng phải châm chọc nhau vài câu. Giờ nhìn phó phòng A á khẩu, phó phòng B hả hê đặt điện thoại xuống.
Đáng đời! Suốt ngày ảo tưởng làm phu nhân tổng giám đốc, giờ thì biết thân biết phận!
Đang nhàn nhã trốn việc, đột nhiên phó phòng B mắt sắc phát hiện có hai người bước vào bộ phận mình.
Phó phòng B: !!
Phó phòng B: [Cấp báo! Hai người họ đến chỗ tôi!!]
Group chat nháo loạn.