Chương 1.1: Điện thoại

Chiếc Maybach S680 đen lặng lẽ trờ tới trước cửa trường đại học quý tộc Aurelius – có thu hút vài sự chú ý nhưng không quá nhiều.

Dư Hinh hơi cuống, vội nói: “Chú Ngô, đừng dừng ở đây!”

Động tác lật tài liệu của Nghiêm Lâm Uyên dừng lại, anh liếc lên kính chiếu hậu chạm mắt với tài xế, gãy gọn: “Chú Ngô, dừng trước cổng.”

Chiếc xe đương nhiên nghe lời ông chủ.

Nhìn người bên ngoài thỉnh thoảng tò mò liếc sang, da đầu Dư Hinh tê rần, tay run không muốn mở cửa xe.

“Tan học chú Ngô sẽ đến đón em.” Tiếng lật trang vang lên, Nghiêm Lâm Uyên tùy ý hỏi: “Sao vậy?”

Cảm nhận được tầm mắt liếc qua mình, Dư Hình thấy tim như ngừng đập một nhịp, cô vội vàng lắc đầu: “Không… không có gì.”

Một bàn tay đưa tới…

Dư Hinh nín thở.

… Vén lọn tóc cô ra sau tai.

“Đi học đi.” Nghiêm Lâm Uyên thu tay về, mỉm cười.

Dư Hinh như được đại xá, cô chào lung tung rồi ôm balo “gần như” tông cửa xông ra, không dám nhìn ai mà đi nhanh vào trường.

Nhìn theo bóng lưng vội vàng của cô gái, Nghiêm Lâm Uyên vân vê đầu ngón tay vừa chạm vào tóc cô, nghiền ngẫm.

Vội như vậy làm gì?

Thú vị.

Lại còn không muốn dừng ở cổng trường.

Nghiêm Lâm Uyên kéo sự chú ý về lại tài liệu trên tay, mở miệng: “Đi thôi, chú Ngô.”

Dư Hinh hoang mang rối loạn vào lớp rồi mấy tầm mắt nhìn theo cô từ cổng trường mới biến mất.

“Sao vậy bé yêu.” Một bàn tay đập vai Dư Hinh, sau đó là chen vào ngồi kế bên: “Mới sáng sớm mà cái mặt như mới gặp quỷ vậy.”

“… Còn hơn gặp quỷ nữa.” Dư Hinh lầm bầm rồi nhìn sang cô bạn.

Đinh Giai Hân.

Thật kỳ diệu, họ lại ngồi cùng nhau lần nữa, tưởng như một giấc mơ vậy…

“Mặt mình dính gì sao?” Đinh Giai Hân bật cười chà chà tay lên má: “Chẳng lẽ hôm nay cậu mới phát hiện mình là mỹ nữ?”

Cô tưởng Dư Hinh sẽ phụ họa theo như mọi khi nhưng cô bạn chỉ cười rồi lật sách ra… Kỳ quái, bình thường họ “ồn” lắm kia mà?

“Xin hỏi, chỗ này có ai ngồi không?” Một nam sinh viên thanh tú không biết tới từ khi nào, hai má cậu ta hơi hồng, rõ ràng là hỏi hai người nhưng ánh mắt chỉ nhìn Dư Hinh.

Giảng đường của Aurelius cũng chia bậc thang theo hình cánh cung, nhưng không phải một hàng ghế dài nối liền mà là từng bàn ghế đơn với đầy đủ thiết bị học tập cho một người ngồi. Lúc này Đinh Giai Hân đang chen vào ngồi bên trái Dư Hinh, còn bạn nam đang hỏi ghế trống bên phải.

Đinh Giai Hân đứng lên đi qua ghế đơn của mình, cười ẩn ý để lại không gian cho cô bạn, trước khi đi còn nháy mắt mấy cái.

Dịch nghĩa: Thanh tú, sạch sẽ, duyệt!

Dư Hinh: …

Cô thở ra, cười đáp lại: “Không đâu, bạn ngồi đi.”

… Cậu bạn kia không hiểu sao hơi loạng choạng một cái, va va đập đập ngồi xuống chỗ bên cạnh.

A, bạo kích -100 điểm!

Không hề biết mình vừa gây ảnh hưởng gì, Dư Hinh mở giao diện mạng xã hội, nôn nóng gõ gõ màn hình điện thoại.

[11 giờ, giảng đường khu B.]

Nhận được câu trả lời xác thực, Dư Hinh nhẹ nhõm thở ra. Cô thu điện thoại, lật sách.

… Ừm, thiên thư gì vậy?

Lại lần nữa nhìn mấy nội dung này, Dư Hinh chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, mắt hoa lên.

Bên trái, Đinh Giai Hân vẫn đang nháy mắt với cô.

Bên phải, bạn nam không biết tên thỉnh thoảng lại liếc cô bẽn lẽn.

Thôi… Thiên thư cũng được, ít ra chỉ phiền não chứ không phiền lòng…

Buổi trưa, sau khi dỗ Đinh Giai Hân đi lấy cơm giúp mình, Dư Hinh chạy tới giảng đường khu B.

Cô tới sớm năm phút nhưng một bạn nữ đã ở đó chờ sẵn, thỉnh thoảng còn sốt ruột xem đồng hồ.

“Tôi không có thời gian.” Bạn nữ đưa điện thoại cho cô, tay kia xòe ra.

Dư Hinh ngoan ngoãn đưa lại một cái kẹp tóc để trao đổi.