- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Ngược
- Không Thể Quay Đầu
- Chương 9
Không Thể Quay Đầu
Chương 9
Sau mấy ngày rời khỏi Tuyệt Kiếm Sơn Trang, đoàn người Vân Tiêu Cung cuối cùng cũng về đến đỉnh Vân Tiêu Sơn, nơi gió mây vờn quanh, bạch y tung bay, cảnh sắc như tiên cảnh.
Đứng trước cổng chính điện, Vân Hàn nhẹ thở ra. Không khí lạnh trên núi khiến đầu óc thanh tỉnh hơn hẳn. Dù đại hội lần này không xảy ra biến cố lớn, nhưng những ánh mắt, những lời nói ẩn ý kia vẫn khiến lòng y không thể thật sự yên ổn.
Phía sau, đệ tử lục tục bước lên bậc đá, tiếng trò chuyện vang lên không dứt.
“Cuối cùng cũng về nhà rồi…”
“Không biết lần này sư tôn có thưởng không nhỉ?”
“Vân Tiêu Cung chúng ta được xếp hạng đầu kia mà!”
Tạ Dạ là người đầu tiên vượt lên đứng cạnh Vân Hàn, tay chắp sau lưng, cười nghiêng nghiêng:
“Cảnh trên núi vẫn đẹp như cũ, nhưng chẳng bằng người.”
Vân Hàn liếc hắn, giọng nhàn nhạt:
“Bớt nói lời thừa thãi.”
Tạ Dạ bật cười, vẫn không buông tha:
“Lời thật lòng mà, sư tôn không tin thì thôi…”
Phía sau, Trác Viêm trầm mặc không nói một lời. Từ sau chuyện ở Tuyệt Kiếm Sơn Trang, hắn cố ý giữ khoảng cách với Vân Hàn, dường như muốn tránh tạo thêm rắc rối. Nhưng ánh mắt hắn vẫn luôn dõi theo bóng áo trắng phía trước, không rời nửa bước.
Cố Tinh thì ngược lại, sắc mặt chẳng mấy vui vẻ. Hắn hừ lạnh khi thấy Tạ Dạ cứ lẽo đẽo bên cạnh sư tôn:
“Ngươi không biết mệt à?”
“Ta đang tận hưởng thời gian yên bình hiếm có thôi,” Tạ Dạ nháy mắt đáp, “Tranh thủ lúc sư tôn chưa đuổi ta đi.”
---
Ngày thứ hai sau khi về núi.
Khi chuông ngọc vang lên bốn tiếng giữa buổi chiều, chúng đệ tử giật mình, bởi đó là tín hiệu chỉ được dùng khi có sự việc trọng yếu.
Tại quảng trường chính điện, gió núi thổi tung áo choàng trắng bạc của Vân Hàn. Người đứng trên bậc thềm cao nhất, phía sau là Trác Viêm, Tạ Dạ và Cố Tinh – ba vị đệ tử thân cận nhất của y.
Ngay khi chúng đệ tử đã đến đông đủ, Vân Hàn cất giọng:
“Lần đại hội này, Vân Tiêu Cung ta giành vị trí đứng đầu. Đệ tử các viện đều có công. Người có thành tích tốt sẽ được ban thưởng sau. Không cần nói nhiều.”
Tiếng vỗ tay vang lên lác đác, nhưng ánh mắt đám đệ tử lại bị hút về người vừa bước ra từ sau tấm bình phong phía sau chính điện.
Một người áo đen, thần sắc lạnh nhạt, bước ra chậm rãi. Hắn mang theo một loại khí tức mâu thuẫn, vừa âm trầm, vừa sắc bén, như lưỡi kiếm chưa rút khỏi vỏ nhưng đã rỉ máu.
Vân Hàn hơi nghiêng đầu:
“Người này tên là Tần Du. Trong thời gian tới, hắn sẽ ở lại Vân Tiêu Cung.”
Lời vừa dứt, quảng trường xôn xao.
Một vài đệ tử liếc nhìn nhau, có kẻ nhỏ giọng:
“Không phải người ngoài không được vào núi sao…”
“Nghe nói hôm trước hắn từng giao đấu với người của Tuyệt Kiếm Sơn Trang, tay không cản ba chiêu…”
“Nhìn khí tức không giống chính đạo…”
Vân Hàn liếc mắt một cái, cả quảng trường lập tức im bặt. Giọng y lạnh hơn một phần:
“Tần Du bị thế lực tà đạo truy sát. Trước khi điều tra rõ ràng, ta sẽ bảo vệ hắn tại Vân Tiêu Cung. Nếu ai bất kính hoặc tự ý dò xét, xử phạt theo môn quy.”
Ánh mắt của Trác Viêm trầm xuống.
Tạ Dạ khẽ cười, nhưng nụ cười mang theo vài phần châm chọc.
Cố Tinh hừ nhẹ: “Lại thêm một kẻ ‘được’ sư tôn đặc biệt quan tâm.”
Tần Du chỉ đứng yên, không phản ứng. Hắn nhìn xuống chúng đệ tử, rồi ngước lên ngắm Vân Hàn như thể đang nghiền ngẫm điều gì.
“Giải tán,” Vân Hàn dứt lời, phất tay áo quay vào chính điện.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Ngược
- Không Thể Quay Đầu
- Chương 9