chương 8: Người cũ quay về

Sáng sớm hôm sau, sương mù còn chưa tan hẳn, nhưng quảng trường đã chật kín người. Các trưởng môn, khách hành tẩu, và đệ tử các phái đều tề tựu dưới đài cao, chờ kết quả sau ba ngày tranh tài kịch liệt.

Tiếng chuông đồng ngân lên, người chủ trì đại hội bước ra giữa đài.

“Sau ba ngày đại hội, qua ba mươi trận luận võ giữa mười hai môn phái, ta xin tuyên bố! Đứng đầu võ lâm năm nay chính là... Vân Tiêu Cung!”

Tiếng vỗ tay như sấm rền.

“Ba vị đệ tử xuất sắc – Trác Viêm, Tạ Dạ và Cố Tinh – đều vượt qua đối thủ với thực lực tuyệt đối. Trận chiến kiếm đạo giữa Trác Viêm và Nam Vực Kiếm Tông còn được tôn là một trong thập đại kiếm trận hay nhất mười năm trở lại đây!”

“Cung chủ Vân Tiêu phong thái trầm ổn, kiếm đạo sâu không lường được, xứng đáng là người đứng đầu một phái, trấn giữ chính đạo!”

Trong tiếng ca tụng vang dội, Vân Hàn bước lên đài, y phục trắng như tuyết, thân ảnh cao ngạo đứng giữa gió sớm.

Không cần nhiều lời, chỉ một ánh mắt đảo qua đã khiến cả quảng trường yên lặng.

“Chính đạo, không phải ở kiếm sắc, mà ở lòng người.” Y chỉ nói một câu, giọng trầm vang vọng.

Toàn trường im phăng phắc, rồi đồng loạt cúi đầu hành lễ.

---

Sau khi nghi lễ tổng kết kết thúc, quảng trường rộng lớn dần thưa người. Những đệ tử hưng phấn tụm lại, bàn luận về trận đấu những ngày qua, kẻ thắng người thua, ai kiếm pháp tinh diệu, ai nội lực thâm hậu…

Vân Hàn không mấy quan tâm. Sau khi nhận lễ, y chỉ nhẹ gật đầu, rồi quay người rời khỏi đài cao. Từng bước đi thong thả, tay áo khẽ bay, nhưng khí chất lại khiến những người xung quanh vô thức tránh đường.

Y không về thẳng chỗ nghỉ mà men theo một con đường nhỏ dẫn ra khu rừng sau núi, nơi y thường luyện kiếm vào đêm khuya. Ánh dương rọi qua tán cây tạo thành những mảng sáng loang lổ trên mặt đất, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng gió thổi qua lá.

“Vân Tiêu Cung chủ, đã lâu không gặp.”

Giọng nói vang lên từ sau lưng – trầm thấp, như pha một tầng khói sương không rõ thật giả.

Vân Hàn dừng bước, không xoay người lại, chỉ nhàn nhạt đáp: “Tần Du.”

Từ trong bóng râm, người nọ bước ra. Trường bào đen viền đỏ, vạt áo như sóng nước, mắt phượng hẹp dài, mang theo nét kiêu ngạo bất cần.

Hắn hơi cười: “Không ngờ sau bao năm, ngươi vẫn nhớ ta.”

“Ngươi thay tên đổi họ bao nhiêu lần, giấu mặt trong bao thế lực, nhưng ánh mắt đó, ta không thể quên.” Vân Hàn quay đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh nhìn lạnh như băng tuyết đầu đông.

Tần Du khẽ nghiêng đầu, chậm rãi tiến lên vài bước, ánh mắt như có như không lướt qua khuôn mặt trắng ngần không tì vết của Vân Hàn.

“Chúng ta đã từng là bằng hữu, phải không?” Hắn hỏi, giọng mang theo chút gì đó như tiếc nuối.

“Ta không có bằng hữu trong tà phái.”

“Nhưng… trước kia ngươi từng cứu ta.”

Một thoáng yên lặng, Vân Hàn không đáp, nhưng ánh mắt dao động trong chớp mắt.

Tần Du bật cười, tiếng cười không lớn nhưng lại khiến không khí xung quanh vỡ ra như mặt hồ bị ném đá.

“Ngươi có thể lạnh lùng với ta, được thôi. Nhưng để ta đoán thử… Trong đám đệ tử kia, có ai thật sự khiến lòng ngươi rung động chưa?”

Vân Hàn cau mày.

Tần Du tiến lên một bước, hơi cúi đầu, khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở có thể quấn lấy nhau.

“Không ai yêu ngươi nhiều bằng ta, Vân Hàn. Không phải Trác Viêm, không phải Tạ Dạ, càng không phải Cố Tinh.”

Một cơn gió lạnh lướt qua, áo choàng trắng và áo bào đen phấp phới đan xen. Trong khoảnh khắc, Vân Hàn rút kiếm, mũi kiếm đặt trước cổ Tần Du.

“Đừng quên, ta là người của chính đạo.”

“Ta không quên.” Tần Du khẽ cười, ánh mắt rực lên thứ cảm xúc nguy hiểm, “Nhưng chính đạo cũng từng động lòng với kẻ tà ác như ta.”