"Nghe nói Vân Tiêu Cung hôm qua lại thắng một trận?"
"Lại là đệ tử mới sao? Tạ Dạ? Tên đó có xuất thân gì mà nội lực thâm hậu đến vậy?"
"Hừ, dẫu gì cũng là người của Vân Tiêu Cung. Có thực lực cũng chẳng lạ."
Trên quảng trường nơi diễn ra đại hội, tiếng bàn tán xôn xao không ngớt. Các môn phái lớn nhỏ đều bắt đầu chú ý đến cái tên Vân Tiêu Cung. Dù đã là chính phái đứng đầu từ lâu, nhưng chưa bao giờ vị trí của họ lại lấp lánh như lúc này.
Vân Hàn đứng từ xa, ánh mắt trầm lặng nhìn đài thi đấu. Khí chất lạnh nhạt như gió núi sớm mai, chẳng ai có thể đọc thấu tâm tư y.
"Sư tôn."
Một giọng nói dịu nhẹ vang lên sau lưng. Vân Hàn không quay lại, chỉ khẽ "Ừ" một tiếng.
Người tới là Lâm Uyển Như, nữ đệ tử duy nhất trong số các đệ tử thân truyền. Dung nhan dịu dàng, ánh mắt long lanh như nước hồ thu. Nàng bước lại gần, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên tay áo sư tôn, hơi rụt rè.
"Uyển Như nghe nói hôm nay Cố sư huynh sẽ lên thi đấu… Người có đi xem không?"
Vân Hàn khẽ nghiêng đầu liếc nhìn nàng. Giọng y lãnh đạm:
"Là đại hội võ lâm, ngươi thân là đệ tử Vân Tiêu Cung, đương nhiên phải xem."
Lâm Uyển Như mím môi, khẽ cúi đầu:
"Vâng… Chỉ là… người vẫn chưa ăn gì cả, đồ ăn sáng của sư tôn, đệ tử vẫn luôn giữ ấm."
Y không đáp. Nét mặt như nước hồ lặng, chẳng để lộ chút cảm xúc.
Đúng lúc ấy, từ xa vang lên giọng nói lạnh nhạt:
"Sư tôn, đồ ăn đã được Cố Tinh mang đến rồi. Uyển Như sư muội không cần phải vất vả như vậy."
Tạ Dạ bước tới, nụ cười lười biếng nhưng ánh mắt thì chẳng hề thân thiện với Lâm Uyển Như. Hắn đưa một chiếc hộp gỗ đến cho Vân Hàn.
"Là bánh sen trứng muối người thích."
Lâm Uyển Như thoáng cứng mặt, nhưng vẫn cố giữ nụ cười dịu dàng.
"Nếu đã vậy… đệ tử xin cáo lui."
Nàng quay đi, nhưng trong ánh mắt lóe lên một tia ghen tức.
---
Buổi trưa, Cố Tinh bước lên võ đài. Trên người hắn là trường bào trắng bạc, kiếm treo ngang hông, khí thế lạnh lùng như băng tuyết.
Đối thủ là một trong những thiên tài của Hành Sơn Phái, Tống Thất Phong, người có nội lực thâm hậu, nổi danh là kiếm khách nhanh nhất ở phía nam.
"Vân Tiêu Cung quả là lò luyện quái vật." Tống Thất Phong cười nhạt: "Không biết ngươi có xứng với danh tiếng của mình không?"
Cố Tinh không nói, chỉ nhấc kiếm.
Ánh sáng bạc lóe lên, kiếm chưa kịp rút khỏi vỏ, khí tức đã như dao găm thổi qua khắp võ đài.
Thanh Vân Kiếm Đạo — Thừa Vân Chi Kiếm.
Tống Thất Phong lập tức xuất chiêu, thân pháp biến hóa như gió, nhưng chỉ trong ba chiêu, kiếm của hắn bị đánh rơi.
Một chiêu chém gãy phong thế. Một chiêu đánh bay kiếm khí. Một chiêu… đâm thẳng vào cổ áo đối phương, dừng cách da thịt chỉ một tấc.
Chiến thắng tuyệt đối.
Không một ai dám xem thường Vân Tiêu Cung nữa.
---
Khi mọi người còn đang bàn tán về trận đấu của Cố Tinh, một nam tử áo đen đột ngột bước lên giữa quảng trường, đôi mắt tím nhạt ánh lên vẻ ngạo mạn, khó đoán.
"Ta là Tần Du." Hắn cất giọng trầm thấp – "Đến từ… không môn phái."
"Tán tu tự do? Vô môn vô phái cũng được mời à?"
"Nhìn khí tức hắn… có gì đó không đúng." Một trưởng lão thì thầm.
Tần Du ngẩng đầu nhìn thẳng về phía Vân Hàn, cười nhẹ.
"Ta đến, chỉ để gặp một người."
Cả quảng trường lập tức lặng như tờ.