Trên võ đài, hai bóng người đứng đối diện nhau, không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
Cố Tinh đứng thẳng, dáng vẻ bình tĩnh như thể trận đấu này chẳng đáng để hắn bận tâm. Bàn tay hắn đặt hờ trên chuôi kiếm, đôi mắt lạnh lùng nhìn đối thủ của mình — Tôn Khánh, đệ tử nội môn của Hành Sơn Phái.
Trận đấu vừa bắt đầu, Tôn Khánh lập tức ra tay.
Phong Ảnh Kiếm Pháp — đệ nhất khinh kiếm của Hành Sơn Phái!
Thân ảnh hắn nhanh như gió, mỗi nhát kiếm đều kèm theo tàn ảnh mờ ảo, khiến người ta khó lòng phân biệt thật giả.
Bên dưới có người trầm trồ:
"Quả nhiên tốc độ rất nhanh! Hành Sơn Phái lấy tốc độ làm chủ, không biết Vân Tiêu Cung ứng phó thế nào?”
Nhưng Cố Tinh không hề dao động.
Hắn vẫn đứng yên, dường như không hề để ý đến sát chiêu đang lao về phía mình.
Ánh mắt Tôn Khánh lóe lên tia đắc ý, mũi kiếm đã gần như chạm vào người Cố Tinh.
Keng!
Chỉ một đường kiếm đơn giản, Cố Tinh đã chặn đứng toàn bộ thế công.
Sự chênh lệch rõ ràng đến mức ai cũng thấy.
Tôn Khánh giật mình, nhưng chưa kịp phản ứng thì một giọng nói lạnh lùng vang lên:
“Quá chậm.”
Lời vừa dứt, kiếm của Cố Tinh đã xuất ra.
Thanh Vân Kiếm Đạo — Vân Khởi!
Kiếm khí ào ạt như mây cuộn gió gào, nhanh đến mức mắt thường khó có thể theo kịp.
Xoẹt!
Tôn Khánh giật lùi, nhưng đã muộn — một vết rách dài xuất hiện trên tay áo hắn.
Mồ hôi lạnh chảy xuống trán.
“Nhanh quá…”
Hắn cắn răng, vội vàng đổi chiêu. Nhưng Cố Tinh không cho hắn cơ hội.
Tiêu Diêu Nhất Kiếm!
Một đường kiếm nhẹ như gió thoảng, tưởng chừng vô hại nhưng lại không thể tránh né.
Binh!
Tôn Khánh bị đánh bật ra ngoài, kiếm trên tay rơi xuống đất.
Trận đấu kết thúc.
“Thắng bại đã phân!”
Bên dưới, đám đông xôn xao.
"Thực lực của Vân Tiêu Cung đáng sợ quá!”
“Không biết các đệ tử khác còn mạnh thế nào?”
Giữa đám đông, một thiếu niên áo trắng lặng lẽ quan sát.
Triệu Kinh Lam, thiên tài trẻ tuổi của Thiên Kiếm Môn, khẽ cười:
“Vân Tiêu Cung… quả nhiên lợi hại.”
Hắn cúi đầu nhìn thanh kiếm trong tay, ánh mắt lóe lên một tia suy tính.
---
Sau chiến thắng áp đảo của Cố Tinh, đến lượt Tạ Dạ bước lên võ đài.
Hắn mặc trường bào màu đen, trên tay phe phẩy chiếc quạt trắng, dáng vẻ phong lưu, hời hợt như thể đây chỉ là một cuộc dạo chơi.
“Đối thủ lần này là ai?”
Có người tò mò hỏi.
“Là Hàn Trì của Vạn Độc Cốc!”
Cái tên vừa thốt ra, xung quanh lập tức vang lên những tiếng bàn tán.
Vạn Độc Cốc nổi danh giang hồ với độc thuật quỷ dị, khó đối phó vô cùng.
Hàn Trì bước lên, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo.
“Cẩn thận một chút, ta không muốn vô tình lấy mạng ngươi.”
Tạ Dạ không thèm để ý, chỉ phe phẩy quạt, giọng điệu lười biếng:
“Ồ? Ta lại rất muốn thử xem độc của Vạn Độc Cốc đáng sợ thế nào.”
Ánh mắt Hàn Trì tối lại, rồi đột nhiên phất tay.
Một nắm độc châm đen kịt phóng về phía Tạ Dạ!
Châm nhỏ như sợi tóc, tốc độ cực nhanh, mang theo kịch độc chết người!
Bên dưới có người hít sâu:
“Là Huyết Độc Châm! Trúng một mũi thôi là mất mạng ngay!”
Nhưng Tạ Dạ chỉ nhẹ nhàng vung quạt.
Vù!
Gió quạt lướt qua, tất cả độc châm đều bị đánh bật sang hướng khác.
“Thế này thôi sao?”
Hắn nhướng mày, chậm rãi gập quạt lại.
Hàn Trì cau mày.
Châm độc thất bại, hắn lập tức thay đổi chiến thuật.
“Vậy thì thử cái này xem!”
Hắn rút ra một bình nhỏ, mở nắp — một làn khói tím lan tỏa khắp võ đài.
“Là Tử Vân Tán! Một khi hít vào sẽ khiến người ta tê liệt toàn thân!”
Mọi người hốt hoảng, vội vàng lùi ra xa.
Nhưng Tạ Dạ vẫn không hề nao núng.
Hắn chỉ khẽ cười, rồi bước tới một bước.
Ánh mắt lóe lên một tia sắc bén.
“Đủ rồi.”
Hắn nói, rồi đột ngột xuất thủ!
Chiếc quạt trong tay mở ra, xoay tròn như lưỡi dao sắc bén, lao thẳng về phía Hàn Trì!
Hàn Trì hoảng hốt lùi lại.
Nhưng đã muộn.
Xoẹt!
Một đường rạch mảnh cắt qua y phục hắn, mang theo một vết máu đỏ tươi.
Hàn Trì lập tức cảm thấy cả cơ thể lạnh buốt, chân tay bủn rủn không thể cử động.
“Ngươi…”
Hắn kinh hoàng nhìn Tạ Dạ.
Tạ Dạ thu quạt lại, cười nhạt:
“Hít độc của chính mình, cảm giác thế nào?”
Hàn Trì lúc này mới nhận ra — trong khoảnh khắc hắn không để ý, Tạ Dạ đã dùng quạt thổi ngược độc về phía hắn.
“Thắng bại đã phân!”
Đám đông ồ lên.
“Đúng là quỷ hồ ly mà…”
Trác Viêm đứng dưới võ đài, khoanh tay nhìn Tạ Dạ, khóe môi nhếch lên một tia hứng thú.
Cố Tinh vẫn lạnh lùng như trước, chỉ nhẹ nhàng nói một câu:
“Phiền phức."