Ba năm trôi qua nhanh như gió.
Từ bốn đứa trẻ non nớt, giờ đây Trác Viêm, Tạ Dạ, Cố Tinh, và Tần Du đều đã trưởng thành hơn, mỗi người đều mang phong thái riêng biệt.
Năm nay, Vân Tiêu Cung nhận được thư mời từ Minh Chủ Võ Lâm — Lý Chính Dương, về việc tham gia Đại Hội Võ Lâm được tổ chức ở Tuyệt Kiếm Sơn Trang.
Đây là sự kiện lớn nhất trong giang hồ, quy tụ hàng trăm môn phái từ khắp thiên hạ, nơi các anh hùng trẻ tuổi thi đấu để giành danh tiếng.
---
Sáng sớm, trước đại điện, bốn đệ tử của Vân Hàn đã đứng ngay ngắn, trên người khoác trường bào màu lam biểu trưng cho đệ tử thân truyền của Vân Tiêu Cung.
Vân Hàn khoác áo bạch y, đạm nhiên nhìn các đồ đệ:
“Lần này xuống núi, các ngươi phải nhớ giữ vững danh dự của Vân Tiêu Cung.”
Cả bốn đồng loạt cúi đầu:
“Đệ tử hiểu.”
Tạ Dạ nhếch môi, giọng điệu lười biếng nhưng lại ẩn chứa ý cười sâu xa:
“Sư tôn không lo lắng cho chúng ta sao?”
Vân Hàn quét mắt nhìn hắn, giọng điềm nhiên:
“Nếu có thể gây chuyện đến mức khiến ta phải lo lắng, ngươi cũng không phải đồ đệ của ta.”
Lời nói nhẹ nhàng nhưng mang theo áp lực vô hình, khiến ngay cả Cố Tinh cũng phải im lặng.
Trác Viêm siết chặt chuôi kiếm, trầm giọng nói:
“Chúng ta không làm sư tôn mất mặt.”
Vân Hàn gật đầu:
“Xuống núi đi.”
---
Ba ngày sau, đoàn người của Vân Tiêu Cung đến Tuyệt Kiếm Sơn Trang.
Nơi này là sơn trang lớn nhất Trung Nguyên, kiến trúc uy nghiêm, giữa sân có một võ đài khổng lồ, xung quanh là hàng nghìn giang hồ nhân sĩ.
Vừa đặt chân đến, bọn họ đã thu hút sự chú ý.
“Là người của Vân Tiêu Cung kìa!”
“Cung chủ Vân Tiêu Cung cũng đến sao? Nghe nói ba năm trước người đã thu nhận bốn đồ đệ thân truyền.”
“Không biết thực lực ra sao…”
Dưới bao ánh mắt dò xét, Trác Viêm và Tạ Dạ vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh. Cố Tinh thì tỏ ra hơi bực mình, còn Tần Du thì cúi đầu, không muốn để ý đến những lời xì xào.
Bỗng, một giọng nói vang lên:
“Vân Hàn huynh, đã lâu không gặp.”
Một nam nhân trung niên bước tới, khí chất chính trực, ánh mắt sắc bén — Lý Chính Dương, Minh Chủ Võ Lâm.
Vân Hàn khẽ gật đầu:
“Lý minh chủ.”
Lý Chính Dương cười lớn, ánh mắt quét qua bốn đồ đệ của Vân Hàn:
“Bốn vị tiểu thiếu hiệp này là truyền nhân của Vân Tiêu Cung sao?”
Vân Hàn không phủ nhận.
Lý Chính Dương gật gù:
“Đại hội năm nay có không ít nhân tài xuất hiện. Không biết đệ tử của Vân Hàn huynh có thể đứng vững trên võ đài không?”
Tạ Dạ cười nhạt:
“Vậy phải thử mới biết.”
Lý Chính Dương nhướng mày, rồi bật cười:
“Tốt! Vậy chờ xem màn thể hiện của các ngươi.”
---
Ngày hôm sau, Đại Hội Võ Lâm chính thức bắt đầu.
Luật thi đấu đơn giản: Các môn phái cử đệ tử trẻ tuổi tham gia tỷ thí, ai thắng nhiều trận nhất sẽ giành danh hiệu Thiếu Hiệp Đệ Nhất.
Trác Viêm, Tạ Dạ, Cố Tinh và Tần Du đều tham gia.
Trận đầu tiên, Cố Tinh bước lên võ đài.
Đối thủ của hắn là một thiếu niên đến từ Hành Sơn Phái.
Thiếu niên kia cười nhạt:
“Ta đã nghe danh Vân Tiêu Cung, mong được lĩnh giáo!”
Cố Tinh không nói gì, chỉ rút kiếm.
Trận đấu bắt đầu!