Chương 2: Nhận đồ đệ (2)

Buổi tối đầu tiên trong Vân Tiêu Cung

Sau nghi thức bái sư, bốn đứa trẻ được đưa về Tàng Vân Các, nơi dành riêng cho đệ tử thân truyền.

Trác Viêm ngồi yên lặng bên cửa sổ, nhìn ánh trăng chiếu xuống dãy núi xa xa. Tạ Dạ thì dựa vào cột nhà, ánh mắt đầy hứng thú quan sát Cố Tinh và Tần Du.

Cố Tinh khoanh tay, giọng đầy thách thức:

“Các ngươi nghĩ sao? Chúng ta đã bái nhập Vân Tiêu Cung rồi, nhưng liệu có thể trụ lại được không?”

Tạ Dạ bật cười:

“Có gì mà không thể? Ta thấy sư tôn trông có vẻ nghiêm khắc, nhưng hẳn là một người tốt.”

Trác Viêm lạnh nhạt nói:

“Không phải chuyện chúng ta có thể đoán.”

Tần Du vẫn cúi đầu, không nói gì.

Tạ Dạ quay sang, chống cằm quan sát hắn:

“Ngươi sao vậy, Tần Du? Không vui à?”

Tần Du lắc đầu, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:

“Ta chỉ đang nghĩ… Từ hôm nay, ta đã có nhà rồi.”

Bầu không khí trong phòng bỗng trở nên im lặng.

Bọn họ đều là những kẻ không nhà không cửa, lang thang đến tận đây để bái sư.

Từ giờ, nơi này sẽ là nhà của họ.

---

Sáng hôm sau – Buổi tập đầu tiên

Sáng sớm, sân luyện kiếm của Vân Tiêu Cung bao phủ trong làn sương mỏng.

Vân Hàn đứng giữa sân, ánh mắt sắc bén như tuyết lạnh.

“Hôm nay, ta sẽ kiểm tra tư chất của các ngươi.”

Bốn đứa trẻ đứng trước mặt y, ánh mắt nghiêm túc.

Vân Hàn phất tay áo, bốn thanh kiếm gỗ bay về phía họ.

“Ra tay đi.”

Trác Viêm là người đầu tiên động thủ. Kiếm pháp của hắn tuy chưa hoàn thiện, nhưng từng đường kiếm đều chắc chắn, không có chút do dự.

Tạ Dạ lại linh hoạt hơn, hắn di chuyển nhẹ nhàng, từng động tác tựa như gió lướt qua.

Cố Tinh thì mạnh mẽ nhưng hơi vội vã, mỗi khi ra chiêu đều dùng lực quá nhiều.

Riêng Tần Du, hắn chần chừ một chút, nhưng ánh mắt dần trở nên kiên định hơn.

Vân Hàn lặng lẽ quan sát, cuối cùng lên tiếng:

“Từ ngày mai, Trác Viêm và Cố Tinh luyện thêm lực đạo, Tạ Dạ học cách giữ vững trọng tâm, Tần Du rèn luyện lòng tin.”

Cả bốn đồng loạt gật đầu.

Vân Hàn nhìn bọn họ, ánh mắt dường như thoáng dịu đi một chút.

“Các ngươi phải nhớ, từ nay về sau, các ngươi là người của Vân Tiêu Cung. Dù sau này có chuyện gì xảy ra, cũng không được phép quay đầu.”

Bốn đứa trẻ dập đầu, đồng thanh đáp:

"Dạ!”

Bên trên tầng mây, ánh nắng xuyên qua, phản chiếu lên năm bóng người trong sân luyện võ.

Không ai ngờ rằng, những sợi dây ràng buộc số mệnh của họ đã bắt đầu siết chặt từ khoảnh khắc này.