Trên đỉnh Vân Tiêu Sơn, biển mây cuồn cuộn bao phủ lấy những dãy núi trùng điệp. Ánh nắng buổi sớm xuyên qua từng tầng mây, phản chiếu lên lớp ngói lưu ly của cung điện nguy nga phía trên đỉnh núi. Vân Tiêu Cung tọa lạc giữa thiên địa bao la, sừng sững như một tòa tiên phủ.
Trước đại điện, hàng trăm đệ tử xếp thành hàng ngay ngắn, không khí trang nghiêm. Đứng trên bậc cao nhất là một nam nhân khoác trường bào trắng thuần, hoa văn chìm ánh bạc lượn lờ nơi tay áo. Dung nhan y thanh lãnh, mắt phượng sắc bén như đao, mái tóc đen dài được buộc cao bằng một cây trâm ngọc đơn giản.
Y chính là Vân Hàn, Cung chủ Vân Tiêu Cung, kiếm đạo vô song, danh chấn giang hồ.
Hôm nay là một ngày đặc biệt.
Phía trước đại điện, bốn đứa trẻ quỳ ngay ngắn trên bậc đá lạnh, cúi đầu chờ phán quyết của y.
Y từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lướt qua từng người.
Trác Viêm, chín tuổi, bộ dáng trầm ổn hơn so với bạn đồng lứa. Đôi mắt đen sâu như đáy vực, không dễ dàng bộc lộ cảm xúc.
Tạ Dạ, tám tuổi, khóe môi mang theo ý cười nhàn nhạt, nhưng ánh mắt lại sắc bén hơn vẻ bề ngoài.
Cố Tinh, bảy tuổi, vẻ mặt có chút kiêu ngạo, nhưng bàn tay nhỏ siết chặt vạt áo, lộ ra sự căng thẳng ẩn giấu.
Tần Du, sáu tuổi, nhỏ nhất trong bốn người. Hắn cúi đầu, hai tay nắm chặt, lộ rõ sự yếu ớt và bất an.
Bốn người, bốn tính cách khác nhau, nhưng điểm chung duy nhất là bọn họ đều không có nơi nào để về.
Vân Hàn trầm mặc một lúc, rồi chậm rãi mở miệng:
“Từ hôm nay, các ngươi là đồ đệ của ta, môn hạ Vân Tiêu Cung.”
Giọng y không lớn, nhưng vang vọng khắp đại điện.
Bốn đứa trẻ đồng loạt dập đầu, giọng nói non nớt nhưng vô cùng nghiêm túc:
“Đồ nhi bái kiến sư tôn!”
Bên dưới, đệ tử Vân Tiêu Cung đều lặng im quan sát. Nhận đồ đệ là chuyện hệ trọng, nhất là khi những đứa trẻ này sẽ mang danh nghĩa truyền nhân của Cung chủ.
Một trưởng lão bước lên, cung kính nói:
“Cung chủ, vậy danh phận bốn vị tiểu công tử…?”
Theo quy củ, đệ tử nhập môn sẽ được phân vai vế rõ ràng. Vân Hàn khẽ vuốt tay áo, thản nhiên nói:
“Trác Viêm là đại đệ tử, Tạ Dạ là nhị đệ tử, Cố Tinh là tam đệ tử, Tần Du là tứ đệ tử.”
Bốn đứa trẻ cúi đầu tiếp nhận.
Lão trưởng lão gật gù, chậm rãi nói:
“Vậy từ nay, bốn vị thiếu chủ sẽ cùng tu luyện Thanh Vân Kiếm Đạo và Vân Tiêu Tâm Quyết?”
Vân Hàn hơi nghiêng đầu, ánh mắt rơi xuống bốn đồ đệ.
“Từ hôm nay, các ngươi sẽ ở Vân Tiêu Cung tu luyện. Đạo tu hành gian khổ, nếu không chịu được có thể rời đi ngay lúc này.”
Cả bốn đều đồng loạt siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định.
“Đồ nhi không sợ khổ!”
Vân Hàn nhìn họ hồi lâu, sau đó gật đầu:
“Tốt.”