"Em nhắc lại lần nữa, đó không phải củ hành của em!" Tống Sơ Đông nhíu mày phàn nàn.
Nhưng khi Cao Cảnh Linh thuận theo nói:
"Được được, không phải củ hành của em, là củ hành của người khác, vậy được chưa?"
Thì Tống Sơ Đông lại bực tức trong lòng, cáu kỉnh lấy điện thoại đưa cho Cao Cảnh Linh:
"Chị tự điền con số vào đi. Đừng thêm nếm đồng nào đấy. Lần tới đến C.A.O em sẽ kiểm tra lại, không đúng thì em bắt chị bù gấp đôi."
Cao Cảnh Linh cười như trúng số giải độc đắc. Để rõ ràng, chị gọi điện bảo trợ lý gửi hoá đơn điện tử sang và đưa tới trước mặt Tống Sơ Đông.
Sau đó, trước ánh mắt đau lòng của cô em yêu tiền như sinh mạng, Cao Cảnh Linh nhập từng con số vào ứng dụng chuyển tiền trên điện thoại của Tống Sơ Đông:
"Đúng chưa nào? Chị đây không thèm ăn bớt của em đồng bạc nào đâu nhé!"
Tống Sơ Đông nhíu mày nhìn dãy số dài dằng dặc thì cạn ngôn, cắn răng hoàn tất lệnh chuyển tiền.
"Ting!" Điện thoại Cao Cảnh Linh reo vang khiến chị lần nữa cười tít mắt, nhưng vẫn chưa buông tha cho Sơ Đông:
"Này, em thích củ hành đó à?"
"Chị lại luyên thuyên cái gì thế?" Sơ Đông vẫn còn chút bực dọc vì mất tiền oan.
"Thì tại chị thấy lạ thôi mà!" Cao Cảnh Linh nhếch môi cười, ánh mắt vừa tinh quái, vừa rõ ràng là hiểu con người Tống Sơ Đông:
"Ai mà ngờ được, người yêu tiền như em lại có ngày sẵn sàng chi hơn chục triệu cho người không hề liên quan. Thật đúng là khoảnh khắc lịch sử."
Chu Hinh Trương hay còn gọi là Trương phát tài, em họ của Cao Cảnh Linh, cũng là bạn tốt của Tống Sơ Đông từ hồi còn ở đại học Kiến Trúc, đang lái xe nghe thấy chị họ nói vậy cũng không tin nổi. Cậu phấn khích hỏi:
"Thật không đấy, Đông xù mì?" Chu Hinh Trương cười ha hả trong mơ hồ.
Mặc dù Tống Sơ Đông chỉ học hết năm hai Kiến Trúc rồi bỏ học, và mái tóc dài xoăn tự nhiên như mì tôm mới úp của cô giờ cũng bốc hơi, nhưng những ai học cùng, hoặc biết tới Sơ Đông thời đó thì tận giờ vẫn không quên, ngay cả phòng trưng bày của trường cũng còn giữ đầy ảnh chụp nhận giải thưởng có cô trong đó.
Đại khái là khi ấy, Tống Sơ Đông cực kỳ nổi tiếng. Cả học lực và tài năng đều có thể gói gọn trong bốn từ:
"Không có đối thủ."
"Bây giờ xem ra, cuộc sống của cậu ấy cũng không tệ!" Chu Hinh Trương liếc qua gương xe và thầm đánh giá. Sau đó còn dí dỏm trêu đùa:
"Mà cậu chi tiền chục triệu cho ai đấy hả? Cũng không thấy cậu cho mình đồng nào đâu."
"Cậu còn cần mình phải cho mấy đồng bạc sao?" Sơ Đông khịt mũi nói, tay thì vỗ vỗ lên ngực áo bomber da, sau khi cảm nhận được cục tiền dày cộp còn nguyên vẹn ở túi trong mới được an ủi đôi chút.
"Củ hành kia có cảm kích khi mình chi tiền cho sinh nhật của cậu ấy không?"
"Chắc hẳn là không, vì cậu ấy nghĩ là Cao Cảnh Linh bao rồi còn gì."
"Cũng chẳng biết cậu ấy sống có tốt không nhỉ?"
Tống Sơ Đông bất chợt nghĩ lan man rồi rất nhanh lại thầm cười mình ngốc nghếch:
"Người ta là giảng viên đại học còn cần một người làm sáng tạo nội dung nho nhỏ, sống bằng tiền quảng cáo và tiếp thị sản phẩm lo lắng sao?"
"Tệ hơn là, có khi ngay cả tên của mình, ngay cả mặt của mình trông như thế nào, củ hành đó cũng chẳng nhớ nổi ý chứ!"