Ninh Mạt Thu có vẻ đẹp trong trẻo và dịu mềm, kiểu đẹp tự nhiên không cần cố gắng.
Gương mặt nhỏ nhắn, đường nét thanh tú, làn da mịn màng như được ánh sáng mùa đông ưu ái soi lên. Đôi mắt to tròn và trong như nước suối. Sống mũi thon gọn. Môi trái tim nhỏ nhắn, đường cong mềm mại, sắc môi hồng dịu như đào phai.
Trang phục kín đáo nhưng không cổ tới mức giống nữ cán bộ từ thập niên tám mươi.
Tổng thể, cả người toát ra ánh sáng tri thức, đoan trang mà không cứng nhắc, mềm mại nhưng không dễ dãi, hiền lành nhưng lại có vẻ khó dỗ dành.
Và ở khía cạnh nào đó, quả là rất giống củ hành, nhỏ xíu, nấu lên thì thơm phức, nhưng bóc không khéo là cay xè chảy nước mắt.
Cao Cảnh Linh phải tự cắn môi để không phá lên cười, nhưng ngay sau đó, củ hành trước mặt lại khiến chị phải gom hết năng lực diễn xuất tích góp trong đời để diễn sâu thêm.
Ninh Mạt Thu hơi ngẩng đầu, đôi mắt trong veo đầy lễ phép:
"Chị Cảnh Linh, chị có thể cho em biết người nhặt được điện thoại của em là ai không ạ? Em muốn cảm ơn người ta ạ."
Giọng của Mạt Thu nhẹ như nước ấm, lễ độ đến mức khiến người nghe tự thấy bản thân thật tệ nếu không trả lời đàng hoàng.
Cao Cảnh Linh làm ra vẻ đãng trí, nhưng thực tế thì đây mới là khoảnh khắc trọng đại mà Tống Sơ Đông đã dặn chị tới lần thứ mười trước khi hành động.
"Em không nói thì xém chị quên mất đấy!" Cao Cảnh Linh tỉnh bơ lấy ra mẩu giấy mà Tống Sơ Đông viết trước đó, đưa sang cho Ninh Mạt Thu:
"Cô ấy nói, nếu em muốn cảm ơn thì có thể liên lạc bất cứ lúc nào."
Ninh Mạt Thu còn định mở miệng hỏi xem người nhặt điện thoại trông như thế nào, biết đâu cô thực sự quen?
Nhưng tốc độ của bà chủ bar sống bằng phản xạ đã nhanh hơn một nhịp.
"Chị phải đi rồi. Cảm ơn em và mọi người đã chọn bar của chị để vui chơi nhé." Lời chưa dứt, Cao Cảnh Linh đã xoay người một cái rất nghệ, định rút lui êm đẹp theo phong cách người đưa tin chuyên nghiệp, nhưng đi được đúng một bước thì chợt khựng lại, thay đổi sắc thái thành kiểu sôi nổi, thân thiện và… quá mức hào phóng, búng tay gọi trợ lý:
"Em ơi."
Trợ lý lập tức chạy đến.
Cảnh Linh chỉ tay vào nhóm của Ninh Mạt Thu, giọng sang trọng như tuyên bố tài trợ cho một chương trình truyền hình:
"Hóa đơn tối nay của nhóm khách quý này, chị thanh toán. Rượu, đồ uống, bánh ngọt và trái cây, em đều đem loại thượng hạng lên cho chị."
Trợ lý trố mắt nghĩ:
"Đây là chuyện gì? Sao tối nay chị Cảnh Linh xông xênh thế nhỉ?"
Nhóm đồng nghiệp của Mạt Thu lập tức phấn khích như vừa được phát lương tháng thứ mười ba trước thời hạn.
Họ không ngoan đạo như Mạt Nhu, nên ai cũng đến bar "C.A.O" này ít nhất một lần, từ đồ uống cho tới đồ nhắm loại phổ thông của C.A.O đã đỉnh hơn những bar khác rồi, đồ thượng hạng thì còn chất tới mức nào nữa cơ chứ?
Chỉ riêng Ninh Mạt Nhu là muốn từ chối màn bao trọn gói bất ngờ này, nhưng người đã đi mất hút, đồ thì nháy mắt đã mang lên, và rõ ràng, vừa nhìn menu lấp loáng trên tường bar, Mạt Nhu đã chắc chắn, ví tiền khiêm tốn của mình mà trả khoản này thì sẽ bị khoét tới tận đáy.
Và đương nhiên, Cao Cảnh Linh tuyệt đối không phải loại người rút tiền túi ra tài trợ cảm xúc cho thiên hạ.
Một hóa đơn bar loại thượng hạng cho hơn chục con người, có giá lên tới bảy số không đấy.
"Xin lỗi, chị đây còn phải để dành tiền mua serum chống lão hóa." Cao Cảnh Linh mượn hoa cúng phật xong thì âm thầm khen mình lợi hại, sau đó liền quay sang đòi tiền ai kia:
"Sơ Đông, em biết số tài khoản của chị rồi đấy. Hoá đơn tối nay của củ hành nhà em hết hơn mười củ."
"Củ hành nào của nhà em?" Tống Sơ Đông giật mình, trợn mắt, vội chặn lại ý tưởng đòi nợ của bà chủ C.A.O, trước khi chị ấy nói ra con số khủng khiến số tiền thù lao tối nay của cô mỏng đi:
"Chị tự mời người ta, sao lại bắt em chi tiền?"
Cao Cảnh Linh khinh bỉ nhìn Tống Sơ Đông đang hít gió đêm giữa tiết trời Sương Giáng qua kính xe ô tô:
"Em không chi cũng được." Cảnh Linh tỉnh bơ nói tiếp:
"Chị lập tức bảo trợ lý trích đoạn camera ghi hình em trộm điện thoại, và đưa cho củ hành nhà em xem."
"?"