Vài phút sau, âm nhạc trong bar đang sôi động bỗng chuyển mạch, tiếng bass dội như sấm biến mất, thay vào đó là một đoạn giai điệu mềm mại như mưa xuân rơi trên mặt hồ.
Sự thay đổi quá mức nhẹ nhàng này khiến thính giác của Ninh Mạt Thu được cứu rỗi trong một hơi thở.
Phạm Hồng Đào đem bánh sinh nhật ra, nến nhỏ lập lòe dễ thương thắp lên, cả nhóm liền rộn ràng như trẻ con được phát kẹo:
"Chụp ảnh! Chụp ảnh đã!"
"Mạt Thu, mau đưa điện thoại của em đây, anh nhờ người chụp rồi tí về em đăng lên mạng cho tiện." Đồng Chung Kiên nhanh như chảo chớp chìa tay đòi điện thoại, miệng thao thao tổ chức như một MC nghiệp dư.
Ninh Mạt Thu chớp chớp mắt, đưa tay vào túi, lần một không thấy, lần hai vẫn không thấy.
Cô khựng lại và không dám nghĩ tới việc, chiếc xs huyền thoại của mình đã đi chơi xa.
"Hình như điện thoại của em rơi mất rồi!"
Ninh Mạt Thu hoang mang nhìn quanh, cơn lo lắng nhỏ như sóng ngầm bắt đầu lan ra.
Đúng lúc ấy:
"Xin hỏi, ở đây có ai là Ninh Mạt Thu không?" Một giọng nữ vang lên rõ ràng, không cần mic nhưng khí thế đủ khiến cả nhóm ngoái lại.
Người tới chính là chủ quán bar, đồng thời cũng là nhân vật muốn hóng chuyện cấp độ sao Hỏa.
Cao Cảnh Linh mỉm cười nhìn Ninh Mạt Thu. Và cho dù chưa ai lên tiếng xác nhận, nhưng chị đã được kẻ chủ mưu chỉ điểm.
"Em là Mạt Thu à?"
Cảnh Linh suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Những người trong nhóm này trông rất biết chơi.
Nhưng chủ nhân chiếc điện thoại lão thành này thì đúng như lời Tống Sơ Đông mô tả.
Một nữ cán bộ thập niên tám mươi chính hiệu nhưng ở cấp độ tiên tiến hơn, thanh lịch, xinh đẹp, quan trọng nhất là rất có vẻ như đây là lần đầu tiên cô gái này đi bar.
"Có phải đây là điện thoại của em không?" Cao Cảnh Linh đưa chiếc iPhone XS lên ngang tầm nhìn của Ninh Mạt Thu. Giọng chị mềm đi một nhịp, lịch sự mà vẫn lộ rõ tia hóng hớt không giấu được:
"Chị là Cao Cảnh Linh, chủ quán bar. Lúc nãy có vị khách nhặt được điện thoại này nên mang tới. Nếu nó đúng là của em, thì chị trao lại cho em."
Cả nhóm lúc này mới chung thắc mắc là chủ quản bar sao lại biết tên họ của Mạc Thu? Chẳng lẽ người nhặt được điện thoại là người quen của Mạt Thu?
Ninh Mạt Thu cũng nghĩ y chang. Vì cô không quen Cao Cảnh Linh, cũng chẳng đến bar bao giờ. Còn điện thoại thì chỉ cần nhìn qua cô cũng biết là của mình.
"Điện thoại này chắc là của em rồi ạ!"
Ninh Mạt Thu đúng mực nhận điện thoại từ tay Cao Cảnh Linh và nhanh nhẹn bấm mật khẩu, màn hình liền "tách!" một tiếng, mở khoá thành công.
"Chị xem, đây là ảnh của em." Mạt Thu ngẩng đầu lên, chìa màn hình ra trước mặt Cao Cảnh Linh với vẻ nghiêm túc đến mức quá chỉn chu, khiến người quanh năm lăn lộn trong thế giới đầy mùi cồn, mùi tiền và tiếng nhạc ồn ã, cùng những cuộc chơi thâu đêm bỗng nghi ngờ nhân sinh.
Cao Cảnh Linh nhìn gương mặt và trang phục của Ninh Mạt Thu, và chỉ sau một giây, chị đã hiểu vì sao Tống Sơ Đông nói cô gái này không hợp đứng ở nơi ồn ã, đặc biệt là nơi như quán bar, và còn gọi người ta là "củ hành".