Chương 6

Tạ Sơ Đông đứng hình đúng ba giây. Ngón tay của cô đang đặt giữa màn hình chính.

Ảnh nền còn là ảnh Ninh Mạt Thu mặc áo phao dầy cộp và ôm mèo vàng béo ú, mà vừa khéo, đầu ngón tay cái của Sơ Đông lại dừng đúng trên má của chính chủ.

"Có cần trùng hợp đến vậy không?" Tống Sơ Đông lèm bèm, mặt mũi đầy biểu cảm khó tin đến mức muốn chửi thề.

Không phải vì cô bấm loạn mà trúng. Mà vì đoán trúng theo kiểu quá quái quỷ.

"Nhưng mà đợi đã!" Sơ Đông nheo mày, linh cảm kỳ lạ chạy dọc sống lưng.

Để chắc ăn, cô tắt màn hình và mở lại khóa lần nữa bằng dãy số ban nãy.

"2628"

"Tách!" Màn hình lại mở.

Tống Sơ Đông sững người. Không chớp mắt. Không thở mạnh.

Rồi từ từ, rất từ từ, cô ngẩng đầu lên như thể vũ trụ vừa tát cô một cái thật mạnh.

"Không phải chứ?"

"Chẳng lẽ củ hành kia lấy sinh nhật cậu ấy và sinh nhật mình ghép lại làm mật khẩu?"

Giọng cô rơi xuống, nửa khó tin, nửa buồn cười, lại xen chút gì đó mềm mại vô hình nảy mầm.

Nhưng chỉ nửa giây sau, ý tưởng ấy bị Tống Sơ Đông gạt phăng không thương tiếc.

"Củ hành đó ghét mình tới mức không muốn hít chung một bầu không khí, làm sao lại lấy ngày sinh của mình làm mật khẩu, để mỗi ngày gõ tám mươi lần được cơ chứ?" Cô nhíu mày, giọng nghe vừa cáu vừa bất lực.

"Chắc dãy số đó có ý nghĩa khác rồi."

Tống Sơ Đông bực mình cúi đầu, nhìn chằm chằm gương mặt ngọt ngào như trăng non của Ninh Mạt Thu trong ảnh nền, ánh mắt đấu tranh kịch liệt giữa việc xem trộm tiếp hay là không.

Hai giây. Ba giây.

Tống Sơ Đông thở hắt ra, nhún vai một cái đầy bất cần:

"Hừm. Dù sao mở khoá cũng mở rồi, không xem thì thật phí của trời cho."

Sau khi tự hợp thức hoá hành vi sai trái, đầu ngón tay Tống Sơ Đông lướt nhanh như gió, chẳng rõ là muốn lục tìm gì, chỉ biết là giao diện điện thoại vυ"t đi chóng mặt, rồi bất chợt dừng lại ở một bức ảnh tự chụp của Ninh Mạt Thu.

"Gì thế này?" Hai mắt Tống Sơ Đông mở to, mặt mày sáng rỡ rồi bật cười ha hả.

Cô dí sát mắt vào màn hình, cười càng lúc càng lớn, càng nhìn càng không nhịn nổi.

"Củ hành kia cũng thật đáng yêu!"

Sơ Đông vô thức lấy điện thoại của mình ra chụp lại bức ảnh này.

Trong ảnh, Ninh Mạt Thu đang ướm thử một chiếc áo len màu tím cổ cao khá xinh, nhưng giống như áo tự đan lần đầu, dáng vẻ thì cực kỳ tự hào vì thành quả, mặt mày nhỏ xinh cong tít, tóc dài rối tung, kết hợp với bộ đồ mặc nhà hoạ tiết bông hoa nhỏ rộng thùng thình, trông rất muốn ôm lên xoay vài vòng.

"?" Ý nghĩ thoáng qua này khiến Tạ Sơ Đông muốn tự vả mặt mình, nhưng tay thì vẫn muốn lướt xem có gì hay ho trong điện thoại của người khác.

Tiếc là Cao Cảnh Linh đã oang oang ngoài cửa:

"Bà cô của tôi ơi, em thay đồ xong chưa đấy hả? Trương phát tài đến rồi."

Tống Sơ Đông vội vàng xoá sạch mọi dấu vết, thao tác nhanh gọn như một hacker sám hối phút chót. Chỉ vài cú chạm, màn hình trở về trạng thái ban đầu, sạch trơn như thể không hề có màn lục lọi đời tư cấp độ trọng tội nào từng diễn ra.

"Em xong rồi!" Sơ Đông chạy ra mở cửa rồi quay lại cầm túi sách, định bỏ điện thoại của Ninh Mạt Thu vào đó và tính kế đem trả sau, nhưng mà không!

"Mô phật!" Cô rụt tay lại ngay tức khắc. Mặc dù không hiểu trời xiu đất khiến thế nào mà lúc đó cô lại trộm điện thoại của người ta.

"Nhưng bây giờ mà cầm cái này đi ra khỏi bar là bị túm lên đồn công an mất!" Tống Sơ Đông tự cảnh tỉnh, và chỉ trong chớp mắt, cô đã biến mình từ kẻ xấu thành công dân mẫu mực, nhưng vẫn kèm theo chút xíu tư lợi.

"Em lại làm trò gì đấy?" Cao Cảnh Linh hỏi khi thấy Sơ Đông bận rộn viết gì đó.

"Em trả điện thoại lại cho nữ cán bộ."

Cao Cảnh Linh vỗ nhẹ trán một cái, vẻ mặt sáng bừng như vừa nhớ ra chuyện đại hỷ:

"Trời ạ! Sao mình lại quên mất chuyện hay như này chứ?" Chị lập tức quay phắt sang Tống Sơ Đông, giọng hạ xuống còn nửa thì thăm dò, nửa thì hóng hớt:

"Nữ cán bộ mà em nói đang ở trong bar của chị à?"

Tống Sơ Đông gật đầu, mặt tỉnh rụi đáp:

"Chính xác ạ. Chị muốn gặp củ hành đó không?"

"Đã nữ cán bộ thập niên tám mươi rồi lại còn củ hành?" Cao Cảnh Linh lập tức trừng mắt như thể bị xúc phạm trí thông minh:

"Em đùa à? Chuyện tốt như vậy sao chị có thể bỏ qua?"