Lúc này, lạc giữa đám đông trong bar, nhóm đồng nghiệp đến từ Hoa Hải cuối cùng cũng tìm được một góc bàn tạm yên ổn để hạ cốc.
Ninh Mạt Thu đứng giữa nhóm, nhỏ xinh và trông vô cùng lạc quẻ theo đúng nghĩa đen, y như thể một bông hoa nhỏ bị đặt nhầm vào lễ hội ánh sáng loè loẹt, âm thanh thì náo loạn tới mức cảnh báo an toàn thính giác, khiến cho ngay cả việc, vật bất ly thân bị người ta trộm đi lúc nào cũng không hay.
Trong khi đó, ở phòng làm việc của Cao Cảnh Linh, chủ của bar nổi tiếng này, Tống Sơ Đông đã thay đồ xong.
Chiếc váy thiếu vải đầy quyến rũ bị nhét thẳng vào túi xách, bộ đồ mới mặc vào thì khác hẳn một trời một vực.
Tống Sơ Đông lúc này như một biểu tượng thời trang đường phố đắt đỏ, ngầu, bụi bặm và thời thượng với áo khoác da mềm dáng bomber cổ lông, bên trong là áo thun phối cadigant và quần jean ống rộng phá cách, mix cùng giày thể thao dày đế kiểu thương hiệu của adidas.
Nhưng điểm nhấn của sự biến hoá gây sốc này nằm ở giao diện cốt lõi của Tống Sơ Đông.
Phút chốc, mỹ nữ sống về đêm với đường cong quyến rũ đã biến thành tay chơi khó đυ.ng chạm.
Tóc giả và lớp trang điểm không tì vết, phụ kiện tôn dáng này nọ đều bay màu, trả lại một Tống Sơ Đông tối giản nhưng không hề đơn giản.
Một vẻ đẹp không dựa vào phấn son hay đường cong, mà dựa vào khí chất, lạnh, sắc, và có chút bất cần. Từ dáng người cao gày nhưng có lực, cuốn hút trong đồ rộng, đến gương mặt mộc trắng lạnh như sương tuyết với góc nghiêng ngạo khí, tất cả kết hợp lại thành kiểu phong cách mà chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến người ta tự giác lệch sang một mét mà vẫn phải lén nhìn.
Tống Sơ Đông cất tiền thật kỹ vào túi trong của áo da rồi nghiêng đầu, vuốt tung mái tóc ngắn lòa xòa trước trán, động tác lười biếng nhưng lại phô diễn khí chất ngang tàng trời sinh. Vạt tóc sượt qua ngón tay, lướt qua hai chiếc khuyên tai tinh xảo trên vành tai trái, khiến chúng reo khẽ một tiếng lanh canh, nhỏ đến mức như chỉ có cô nghe được, nhưng đủ để tăng thêm vẻ ngông ngạo, bất cần mà chẳng phải cố.
"Chào cuối thu, mình là đầu đông!" Tống Sơ Đông nhìn chính mình trong gương và cong môi nói, một câu nói đến từ dĩ vãng nhưng thật lạ, nó chưa từng bị quên lãng suốt nhiều năm qua.
Nó ở đó, ngoan cố bám lại, như thể chỉ đợi khoảnh khắc này để sống dậy một lần nữa.
Tống Sơ Đông xoay xoay chiếc điện thoại lão thành trong tay, hứng thú như đang nghiên cứu một món đồ cổ hiếm gặp. Cô nheo mắt, giả bộ đấu tranh giữa thiên thần và ác quỷ trong đầu, dù thật ra chẳng có thiên thần nào hết.
Bởi vì điện thoại của người ta cô cũng trộm về rồi, xem sơ sơ chút chắc chẳng sứt mẻ miếng nào đâu.
"Củ hành kia để mật khẩu mở máy là gì nhỉ?" Tống Sơ Đông lẩm bẩm trong cổ họng, vừa bấm vừa càu nhàu như thể cái điện thoại nợ cô mấy đồng bạc.
Đương nhiên, cô nhận ra Ninh Mạt Thu, và cũng chưa từng quên sinh nhật của người được sinh ra cùng trong tiết Sương Giáng với mình.
"2610, không đúng?"
"Ngày sinh nhật của củ hành không phải là mật khẩu sao?" Sơ Đông phàn nàn rồi chuyển sang bấm loạn theo tổ tiên mách bảo:
"2626, 2696, vẫn không đúng!"
"2608"
"Tách!" Màn hình khoá mở.
Tống Sơ Đông: "?"