- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Đô Thị
- Không Thể Ngờ
- Chương 26
Không Thể Ngờ
Chương 26
Sáng hôm sau, khi Tống Sơ Đông ngủ nướng đã đời mới mò ra khỏi tổ, đi xuống lầu nhận đồ ăn đặt qua mạng thì Ninh Mạt Thu đã đi đâu đó về với ngoại hình vô cùng xinh đẹp, còn kèm theo cả tệp đính kèm là một anh chàng khá điển trai.
Hai bên chạm mặt nhau ở sảnh chung cư.
Gió thoảng qua, mang theo mùi dâu tây quen thuộc từ trà dưỡng nhan của Tống Sơ Đông, thẳng thừng quấn lấy khứu giác Ninh Mạt Thu, vậy mà giảng viên ngôn ngữ Anh của Hoa Hải lại chẳng buồn để tâm lấy một giây.
"Anh lên không?" Mạt Thu quay sang hỏi người bên cạnh.
Người kia đáp ngay, giọng điệu thân thiết đến mức không cần che giấu:
"Thôi, anh đợi ở đây. Em lên lấy đồ đi."
Tống Sơ Đông ngẩn người. Đến khi kịp phản ứng thì thang máy đã lên đến tầng sáu.
Dưới sảnh, người rất có tư vị đàn ông thành đạt kia đang ung dung nhìn đông ngó tây.
Bỗng nhiên, anh ta nhận ra có một ánh mắt đang lặng lẽ đánh giá mình từ xa, lạnh lùng, thiếu thiện chí, và tuyệt đối không thân thiện.
"Gã này là ai?" Tống Sơ Đông nhíu mày quan sát đối phương, ánh mắt lộ liễu chẳng khác nào đang kiểm tra hàng hóa giữa chợ tỉnh.
Không giống anh ruột vì hoàn toàn chẳng có nét nào tương đồng.
Vậy là anh họ, bạn bè, hay kẻ theo đuổi?
Tống Sơ Đông vừa muốn hỏi, lại vừa không.
Cô phiền muộn trở lại căn hộ với hộp gà rán, gà rán sốt phô mai, khoai tây chiên và mì xào, cùng đồ uống vừa nhận.
Nhưng chưa kịp vào cửa thì chạm mặt hàng xóm đối diện. Ai đó liền buột miệng:
"Cậu đi đâu đấy?"
"Mình đi chơi."
"Đi với anh ta sao? Anh ta là ai?"
"Mình đi với ai thì liên quan gì đến cậu?"
"Mình!" Sơ Đông siết nhẹ quai mấy túi đồ ăn nhanh để không cáu kỉnh, giọng hạ xuống, nói rất hợp tình hợp lý:
"Mình chỉ nhắc nhở thôi mà. Cậu đang nổi mẩn đỏ, nên hạn chế đồ cay nóng và ra gió."
Sau chuyện tối qua, Ninh Mạt Thu vẫn còn giận, nên cô quyết không để ý đến Tống Sơ Đông nữa.
Một lần tự hạ thấp giá trị tới như vậy mà người ta không thèm quan tâm, vậy là quá đủ rồi.
Mạt Thu nhàn nhạt đáp, giọng thoáng hờn dỗi:
"Cảm ơn cậu quan tâm. Cuối tuần vui vẻ." Rồi thẳng tắp lướt qua như không quá quen.
"Khoan đã!" Tống Sơ Đông tay nhanh hơn não, vội nắm cổ tay Mạt Thu giữ lại.
Và không hiểu thế lực nào xui khiến, miệng của cô cũng nhanh hơn dây thần kinh xấu hổ, cố kiết theo đuổi chủ đề cũ:
"Cậu, cậu chưa nói cho mình biết anh ta là ai?"
"Cậu hỏi mình với tư cách gì?" Mạt Thu cũng không lép vế.
Trông cô nhỏ xinh và mềm mại như quả hồng nhỏ nhưng cực kỳ khó chiều, không phải ai cũng có thể nắm trong tay, trừ khi cô muốn người ta nắm.
Nên trước biểu cảm trả lời không được, không trả lời thì bực bội của Tống Sơ Đông, Mạt Thu tiếp tục dồn ép:
"Cậu là bạn học cũ, bạn thân, hàng xóm mới, hay là người yêu của mình?"
Ninh Mạt Thu thích Sơ Đông từ hồi học chung trường cấp ba. Cô cũng biết đối phương thích mình vào thời điểm đó.
Chỉ là Tống Sơ Đông không nhận ra đó là thích, kiểu thích hoàn toàn khác với kiểu thích của bạn bè bình thường.
Mạt Thu thì biết, dần dần cô xác nhận đó là yêu, tiếc là chưa kịp bày tỏ thì người ta đã không rõ tung tích.
Nhưng giờ, thổ lộ cũng nói rồi, cái không nên thấy người ta cũng thấy rồi.
Nếu biết rõ là không yêu thì không cần nuôi hy vọng.
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Đô Thị
- Không Thể Ngờ
- Chương 26