Tống Sơ Đông chưa yêu ai, chưa chính thức tán tỉnh ai nhưng cô không phải kẻ ngốc.
Ninh Mạt Nhu đang ám chỉ ai, Sơ Đông đương nhiên biết.
Nhưng trọng điểm là Mạt Nhu thích con gái sao? Quá khó tin!
Khó tin hơn cả thấy nguyệt thực. Mặc dù trong lòng cô có chút hưng phấn không nhỏ.
Nhưng cuối cùng, Tống Sơ Đông lại tỏ ra như chưa từng nhận được tín hiệu tỏ tình nào, tỉnh bơ nhìn người thấp hơn nói:
"Đó là chuyện của cậu, mình không quan tâm. Bây giờ mình xem nốt mẩn đỏ cho cậu, cậu không được lộn xộn."
Không có câu trả lời.
Tống Sơ Đông mặc kệ.
Mặt không đỏ, tim không đập, bắt đầu kéo áo người ta và xem bệnh.
Nhưng biểu cảm của người được xem bệnh thì rất không đúng.
Không giống bệnh nhân chút nào, mà giống cô vợ mới cưới bị lạnh nhạt hơn.
"Này, thái độ của cậu là gì vậy hả?"
"Mình buồn cũng không được sao?"
"Buồn cái gì mà buồn." Tống Sơ Đông lười biếng kết luận:
"Nóng trong nên phát ban thôi, uống đủ nước ấm và ăn thêm ổi, cam, táo là được."
"Ừm, cảm ơn cậu!" Ninh Mạt Thu ỉu xìu đáp rồi đi vào phòng ngủ, dáng vẻ tủi thân cực kỳ, khiến Tống Sơ Đông bất chợt thấy có lỗi.
Người đẹp đúng là có ưu thế. Chỉ cần tỏ ra ấm ức một chút cũng đủ làm đối phương thấy mình sai.
Tống Sơ Đông là điển hình của kẻ sai. Cô âm thầm nhìn về hướng Ninh Mạt Thu vừa đi thì lập tức muốn chửi thề.
Vì cửa phòng ngủ mở toang. Mà chủ của nó thì đang thản nhiên thay áo.
"Cạch!"
"Rầm!"
Cửa căn hộ số 639 mở ra và đóng lại với tốc độ ánh sáng.
Cửa căn hộ đối diện cũng y chang.
"Củ hành đáng ghét! Lẳиɠ ɭơ. Không đứng đắn." Tống Sơ Đông lẩm bẩm chửi mắng khi đã ngồi trong phim trường thu nhỏ của mình.
Làm gì có nữ cán bộ thập niên tám mươi nào phóng đãng như vậy.
Tống Sơ Đông cảm thấy, Ninh Mạt Thu chính là chú nai vàng ngơ ngác nhưng có thể gϊếŧ chết bác thợ săn.
Nhìn thì đứng đắn, thậm chí nghiêm túc tới mức cổ hủ, nhưng một khi xác định được mục tiêu thì liền lộ ra móng vuốt tiểu yêu tinh.
Sau sự việc chấn động tam quan này, Tống Sơ Đông muốn gọi điện phàn nàn với Đường Hỉ, nhưng cuối cùng ý tưởng nhanh chóng bị dập tắt.
Kể lể chuyện mình bị dùng mỹ nhân kế. Hay là kể việc mình từ chối lời tỏ tình của nữ thần vùng an toàn?
Kẻ ngốc mới làm như vậy. Vì chỉ có kẻ ngốc mới bỏ lỡ cơ hội hái bông hoa xinh đẹp và hiếm có nhất thời cấp ba, và nhất Hoa Hải về nhà.
"Hừ!" Tống Sơ Đông cáu kỉnh nghịch điện thoại.
Nào ngờ, vừa lướt thấy bức ảnh kia của Ninh Mạt Thu thì tâm trí lại cong vênh hết cỡ.
"Đáng ghét!"
"Hồi đó cậu không thèm đứng gần tôi cơ mà. Thấy tôi liền trốn. Bây giờ còn nói là yêu tôi?"
Cùng lúc đó, trong căn hộ số 639, Ninh Mạt Thu cũng không khá hơn.
Chiếc áo thun không có tác dụng che chắn vừa nãy đã được nghỉ hưu, gói trong giấy báo và để thẳng vào túi rác.
Cô gái bị ai kia luôn miệng mắng là lẳиɠ ɭơ và phóng đãng đã biến mất, nữ thần vùng an toàn trở lại.
Mạt Thu ngồi trên sofa và cặm cụi móc len.
Ba tiếng sau, một chiếc áo len cổ cao hoàn thành, rất đẹp, treo ngay ngắn trên móc gỗ và ngoắc vào một ngăn tủ riêng, cạnh mười một chiếc khác.
Chỉ cần nhìn lướt qua cũng thấy độ tinh xảo tăng dần, chiếc sau đẹp hơn hẳn chiếc trước.
"Sơ Đông đáng ghét!" Mạt Thu tủi thân mắng hàng xóm mới trước khi trèo lên giường ngủ:
"Cậu là đồ ngốc! Mình không thèm để ý cậu nữa."
Tống Sơ Đông hắt xì hai cái.
Tiết Sương Giáng vẫn miệt mài chạy qua.
Gió về đêm bắt đầu thổi lạnh dần, như thể báo hiệu một ngày không yên ả đang đến.