Lần đầu tiên Tống Sơ Đông có cảm giác như mình đi ngược thời đại, lỗi thời hơn cả nữ cán bộ thập niên tám mươi.
Hoặc là do củ hành kia cố ý đốt cháy không khí buổi tối của Tiết Sương Giáng.
Với chênh lệch chiều cao vừa đủ, ở vị trí này, vùng ngực Ninh Mạt Thu thấp thoáng qua cổ áo thun rộng, rất dễ thấy trong tầm nhìn của Tống Sơ Đông, khiến ai đó được ngắm cảnh đẹp nhưng cái miệng thì không biết ý chút nào mà tỉnh bơ nói, nghe thì rất nghiêm tức nhưng rõ ràng là đang nói đểu người ta:
"Mình nghĩ cậu không mặc gì còn tốt hơn đấy."
"Cái áo này có tác dụng gì vậy?"
Ninh Mạt Thu thoáng đỏ mặt, nhưng vì lý tưởng theo đuổi hạnh phúc, mọi xấu hổ bị cô quẳng ra sau đầu.
Hơn mười năm trước, Mạt Thu không dám dũng cảm, để người ta vụt mất.
Hơn mười năm sau, nhất định không được dẫm lên vết xe đổ.
Một đời có mấy lần mười năm.
Không thể bỏ lỡ.
Mạt Thu nhẹ lên tiếng, giọng đều đều như nói chuyện mưa gió hàng ngày:
"Mình thay áo này để cậu tiện xem nốt mẩn đỏ còn gì? Nhưng nếu cậu không thích, vậy để mình cởi ra."
"Này!" Tống Sơ Đông cuống quýt ngăn lại. Trong lòng cô ngại ngùng muốn bốc hoả, nhưng ngoài miệng vẫn đầy sức công kích:
"Mình không phải người yêu của cậu đâu, cởi cái gì mà cởi. Cậu thích khoe thân như vậy thì gọi anh ta tới rồi tha hồ cởi."
Cứ tưởng Ninh Mạt Thu sẽ tự ái, sẽ giận dỗi, hoặc ít nhất cũng xấu hổ đỏ mặt, nhưng mà không!
Nữ thần vùng an toàn của đại học Hoa Hải chỉ ấm ức mím môi rồi mềm mại phản bác:
"Mình không thích khoe thân. Mình cũng chưa có người yêu, càng không có anh chàng nào cả."
"Gì cơ?" Tống Sơ Đông suýt sặc hơi thở của chính mình.
"Hôm qua cậu nói cậu có người yêu rồi cơ mà?"
"Đúng vậy!"
"?"
"Chính xác là người mình yêu." Ninh Mạt Thu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Tống Sơ Đông:
"Nhưng không biết người ta có yêu mình không?"
Lông tơ trên mặt Tống Sơ Đông cũng sốc y như chủ nhân của chúng, đỏ hồng tận gốc.
Củ hành đáng giận! Dám lừa mình.
Nhưng cậu ta nhìn mình bằng ánh mắt này là ý gì?
Lẳиɠ ɭơ!
Lẳиɠ ɭơ lên tới tận ngọn nhưng bọc trong lớp vỏ trí thức của bà cô chế độ cũ.
Tống Sơ Đông nhíu mày, vô thức quên luôn khoảng cách đang bị thu hẹp, gần đến mức khi cô nói, hơi thở thơm mùi dâu tây phả thẳng lên chóp mũi Ninh Mạt Thu:
"Vậy cậu không biết thăm dò người ta à? Cậu xinh đẹp thế này thì anh chàng nào mà không thích?"
Phải thừa nhận, Ninh Mạt Thu có đôi mắt rất đẹp.
Ngay khoảnh khắc Tống Sơ Đông không phòng bị, ngay khi rơi vào cái nhìn ngọt ngào ấy thì bại trận, lập tức muốn vét sạch túi tiền đưa cho giảng viên nhà người ta.
Nhưng trước đó, não bộ và trái tim Sơ Đông rối loạn vì thông tin mà Ninh Mạt Nhu vừa tung ra:
"Vậy mà người đó hình như chẳng hề thích mình. Cũng không phải là anh chàng, mà là một cô gái."
"Một cô gái hở ra là cáu kỉnh, lúc nào cũng khó chịu khi nhìn thấy mình."
"Nhưng mình biết, cô ấy làm rất nhiều chuyện vì mình."
Tống Sơ Đông: "?"