Khi Mạt Thu sắp hết kiên nhẫn thì cửa căn hộ số 638 mở.
"A, chào cậu, mình, mình vừa nấu bữa tối, ngon lắm, cậu có muốn thử không?"
Nhìn hộp cơm bằng gỗ lén toả hương, lại nhìn má phải của Mạt Thu còn vệt cắn hồng nhạt, tâm trạng Tống Sơ Đông vui phiền lẫn lộn.
Tơ tưởng không đúng đắn chắc chắn phải chặt đứt.
Còn đồ ăn ngon thì ăn hay không ăn?
Cuối cùng, Tống Sơ Đông quyết định không dây dưa quá nhiều với người đã có đôi, bất kể là nam hay nữ.
"Cảm ơn cậu, nhưng mình ăn tối rồi."
Chưa dừng lại ở đó, Tống Sơ Đông còn đóng kín luôn các nẻo đường phía sau. Cô nhàn nhạt nói thêm:
"Sau này có món ngon cậu cứ mời người khác đi. Mình không ăn đâu. Mình đang giảm cân."
Lời nói không chút nể nang thành ý của người nghe, cũng chẳng có ý tứ gì là muốn mời hàng xóm vào nhà khiến Ninh Mạt Thu buồn.
"Ừm, vậy mình xin lỗi, làm phiền cậu rồi!"
"Không sao, chào!"
Lời vừa dứt, Tống Sơ Đông đã đóng kín cửa, ngăn ánh mắt mất mát của Mạt Thu và cả mùi thức ăn thơm phức ở ngoài.
Tối thứ sáu vốn luôn khiến người ta hăng hái, thì với chủ nhân hai căn hộ đối diện nhau lại trôi qua lãng xẹt.
Ninh Mạt Thu tiêu dùng ngày nghỉ bằng cách dọn dẹp nhà cửa và chăm sóc bản thân, điều này chẳng có gì phải bàn đối với nữ thần vùng an toàn của đại học Hoa Hải, người luôn hạn chế đi tối về khuya, tiệc tùng và ăn hàng.
Nhưng với người đam mê kiếm tiền, đặc biệt là kiếm tiền từ mạng xã hội như Tống Sơ Đông, thì việc ngồi im vài tiếng không làm gì ra tiền, rõ ràng là chuyện lạ.
Tống Sơ Đông ăn mì tôm no nê rồi nhàm chán lướt điện thoại.
Chẳng có gì hay ho.
Nhưng rất may, sự nhàm chán này không kéo dài quá lâu mà trực tiếp nhảy sang phiền muộn.
Vì trước mắt Tống Sơ Đông chính là bức ảnh mà cô chụp trộm từ điện thoại của Ninh Mạt Thu vài hôm trước.
"Đã xoá." Bức ảnh bị chuyển vào thùng rác.
Ai ngờ, chỉ nửa phút sau, nó lại được lôi từ thùng rác về thẳng vị trí cũ.
"Củ hành đáng ghét!" Tống Sơ Đông nhìn bức ảnh và phàn nàn.
Đúng lúc, một số lạ gọi tới.
"Alo, ai vậy?"
Đầu dây bên này, Ninh Mạt Thu bỗng mất khả năng ngôn ngữ. Mắt cô mở to, vội đưa điện thoại ra trước và kiểm tra kỹ.
Dãy số trên giao diện cuộc gọi giống y dãy số trên tờ giấy mà chủ quán bar C.A.O đưa cho Mạt Thu.
"Người nhặt được điện thoại của mình là cậu ấy sao?"
Ninh Mạt Thu cực kỳ vui vẻ, nhưng vẫn giữ thái độ lịch sự để xác nhận:
"Xin chào, tôi là chủ nhân chiếc iphone xs bị rơi ở C.A.O mấy hôm trước. Có phải chị là người nhặt được điện thoại và gửi lại cho tôi không ạ?"
"Không phải. Cô gọi nhầm số rồi. Tôi không nhặt được iphone nào cả, cũng không biết bar nào hết."
Tống Sơ Đông thờ ơ nói trái lương tâm rồi ngắt phăng cuộc hội thoại.
"Củ hành đáng giận này, bây giờ mới gọi điện cảm ơn đấy hả? Quá muộn rồi. Chị đây không thích nữa." Cho dù rõ ràng trong câu chuyện nhặt được của rơi này, cô là người sai.
Cách đó một hành lang chung, Ninh Mạt Thu bị người ta ghẻ lạnh thì ỉu xìu mím môi.
Cô không có số điện thoại của Tống Sơ Đông, nhưng giọng của người ta thì không thể nhầm.
Mạt Thu liền gọi cho Đường Hỉ và hỏi xin số điện thoại của hàng xóm mới.