Chương 21

Tống Sơ Đông bỗng thấy có gì đó không đúng.

Đường Hỉ cũng chẳng khác gì.

Chuyện tình cảm cá nhân của Mạt Thu sao lại cần Sơ Đông quản?

Nhưng mọi nghi vấn đều bị bỏ lửng, vì cả ba đã lạc vào lễ hội dân gian ở quảng trường, trước khi về tới cổng chung cư Ánh Sáng.

Đây là hoạt động thường niên của thành phố mỗi dịp cuối năm. Khắp nơi là quầy hàng và người bán rong, đồ chơi và món ăn truyền thống bày la liệt, sắc màu rực rỡ chen chúc cả không gian.

"Cẩn thận!" Tống Sơ Đông hô lên, và phản xạ của cô còn nhanh hơn cả âm thanh phát ra, nháy mắt đã cứu Ninh Mạt Thu khỏi một màn va chạm với nhóm thiếu niên vừa chạy qua, tiện thể bóc tem chiếc má chưa một lần cho ai hôn của giảng viên nghiêm cẩn nhất Hoa Hải.

Đường Hỉ vội vàng quay đi, giả vờ bận rộn chọn này chọn nọ.

Ninh Mạt Thu thì thoáng xấu hổ nhưng lại không nỡ rời ra cái ôm.

Đương nhiên, người chủ động duy nhất ở đây là Tống Sơ Đông, kẻ đang tiện gió bẻ măng.

"Mềm quá!" Tống Sơ Đông âm thầm cảm thán.

Cái hôn má xuất phát từ sự cố lập tức biến chất.

Tống Sơ Đông cong. Cong như nhang muỗi uốn thêm hai vòng.

Trong vòng tay lại có cô gái vừa đẹp vừa thơm.

Nói không động lòng chính là nói dối.

Và không biết thế lực nào đưa đẩy, hai cánh môi mỏng của Tống Sơ Đông hé mở, hàm răng trắng trong lộ ra, vô thức cắn nhẹ lên gò má non mềm của Mạt Thu.

"A!"

Tiếng kêu khẽ này của Ninh Mạt Thu đánh thức cả hai.

"Xin lỗi!" Tống Sơ Đông luyến tiếc buông tay nhưng lại liếʍ môi một cách lộ liễu khiến hai má Mạt Thu đỏ ửng.

Mạt Thu không dám nhìn thẳng quá một giây, cô hơi cúi đầu, giọng lí nhí:

"Không sao. Cảm ơn cậu." Rồi đi nhanh đến chỗ Đường Hỉ đang chọn hoa nặn bằng đất sét.

Dáng vẻ này làm Tống Sơ Đông thấy mình thật đáng trách.

"Đồ ngốc, người ta có người yêu rồi. Mày không được biến thành kẻ thứ ba." Sơ Đông bực bội mắng bản thân, rồi chẳng còn hứng thú gì với lễ hội, cô muốn về Ánh Sáng và bày biện cho vương quốc mới tậu của mình.

Chiều tối hôm đó, hoàng hôn vừa buông thì thế giới nhỏ của Tống Sơ Đông cũng trang hoàng đâu ra đấy.

Chính xác hơn là căn hộ góc số 638 chẳng có gì nhiều, ngoài vị trí siêu đẹp và hệ thống trang thiết bị dùng cho việc kiếm tiền của nhà sáng tạo nội dung đang lên như diều gặp gió.

Căn hộ đối diện thì ngược lại.

Không gian không quá rộng, đồ dùng không đắt đỏ, vị trí cũng không đẹp như nhiều căn hộ khác, nhưng chất lượng cuộc sống rất tốt, hương vị no đủ ngập tràn.

Trong phòng bếp còn có một nồi nấm chiên om tiêu sôi lục bục nho nhỏ, canh giá đỗ, bánh hành và cơm mới nấu.

Ninh Mạt Thu ngây người nhìn rồi lúi húi sắp sắp xếp xếp, tạo thành một hộp cơm chất lượng cao và mang sang cho Tống Sơ Đông.

Ai ngờ, diễn biến tiếp theo hoàn toàn không giống kịch bản mà Mạt Thu tưởng tượng ra.