Mười phút sau, cả ba rời quán mì xào hải sản.
Trời bất chợt đổ mưa phùn, từng hạt lất phất bay khiến thành phố bỗng dưng lãng mạn quá mức cần thiết.
Tống Sơ Đông liếc thấy Ninh Mạt Thu và Đường Hỉ thì thầm to nhỏ, trong đầu tự nhớ đến chuyện Mạt Thu nói đã có người yêu thì cảm xúc rớt thẳng xuống tận đáy.
"Củ hành kia xinh đẹp lại đoan trang như vậy, rốt cuộc là gã nào tốt số thế không biết?" Sơ Đông không kìm được suy nghĩ, cũng quên luôn kiểm soát cái miệng của mình, chuyện hiếm như sao chổi. Vì chỉ hai giây sau, cô đã xông thẳng vào đời tư của người ta.
"Ninh Mạt Thu, cậu có người yêu thật à? Anh ta là ai? Ở đâu? Bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Quen nhau bao lâu rồi?"
Một chuỗi câu hỏi đầy tính phụ huynh vừa rơi xuống, không khí khó đỡ liền treo lên.
Đường Hỉ quên cả thở, vội đá chân nhắc nhở bạn thân khiến Tống Sơ Đông tỉnh ngộ, hắng giọng, nhưng lại không hề biết ngại, còn cố tình tỏ ra tốt bụng, nhìn thẳng Mạt Thu, nói:
"Mình chỉ nhắc nhở thôi mà. Thời buổi này loạn lắm! Không cẩn thận đề phòng là bị lừa tiền, lừa tình, lừa bán sang Cam. Không tìm hiểu kỹ là hoa nhài cắm bãi phân trâu ngay đấy."
"Khụ!" Đường Hỉ ho khan, không dám nhận người quen.
Ai đời lại ví người yêu của người ta là chất thải của động vật ăn cỏ cỡ lớn như vậy chứ.
Ninh Mạt Thu thì cực kỳ thích bộ dạng gà mẹ bảo kê này của Tống Sơ Đông, nhưng ngoài mặt, cô luôn biết cách khiến người đối diện bực bội:
"Cảm ơn cậu nhắc nhở, nhưng người yêu của mình tốt lắm. Tuy hay cáu kính nhưng luôn cưng chiều mình, ngoại hình đẹp, dễ ăn dễ nuôi, kinh tế vững, còn gọn gàng sạch sẽ, người lúc nào cũng rất thơm."
Đường Hỉ mắt không dám chớp, tai chẳng dám động, chỉ có cái miệng là không kịp phanh, y chang bạn thân của cô vài phút trước.
"Mạt Thu, cậu với người đó sống chung à? Hay là kết hôn rồi?"
Tim Tống Sơ Đông vô thức quên đập.
Rõ ràng là vô cùng khó chịu khi thấy Mạt Thu nói về gã nào đó với ánh mắt lấp lánh như sao trời, nhưng Sơ Đông lại chẳng có tư cách đào sâu, hoặc là chán nản không muốn đào.
Rõ ràng là muốn lập tức quay đi, nhưng cơ thể lại chẳng nghe lời, cứ như vậy đứng im.
Không rõ là đợi để nghe được điều gì, hay là muốn nghe cái gì?
Không gian nhỏ giữa ba người bỗng như tách khỏi đường phố đông đúc, lặng như tờ.
Cho đến khi Ninh Mạt Thu bật cười nhẹ, đáp:
"Đường Hỉ, cậu nói gì thế. Làm sao mình kết hôn mà không mời cậu được? Và đương nhiên là bọn mình không sống chung."
Mạt Thu mỉm cười, môi trái tim đỏ hồng nổi bật trên gương mặt trắng nõn. Mi mắt cong cong thành hai nửa vầng trăng nhỏ, giọng mềm nhẹ nói với Đường Hỉ, nhưng ánh nhìn lại không rời Tống Sơ Đông:
"Mình là bà cô thời đại cũ mà, cổ hủ lắm, ngay cả hôn má một cái, chúng mình cũng chưa làm đâu."
"Hả? Gì cơ?" Đường Hỉ không giấu nổi vẻ khó tin.
Có người yêu xinh đẹp thế này mà vẫn giữ được khoảng cách an toàn tuyệt đối sao?
Anh chàng đó, nếu không phải quân tử trong truyền thuyết, thì cũng là người đàn ông cần được bảo tồn.
Ngờ đâu, ngoài Ninh Mạt Thu, vẫn còn có một bà cô cổ hủ khác.
Chính là phú bà tiết kiệm nhất thế giới.
"Biết giữ thân như vậy mới tốt." Tống Sơ Đông thản nhiên nói, giọng lạnh tanh:
"Đừng có hơi tí là ôm hôn rồi lăn lên giường."
Nhưng chỉ có trời mới biết, ngay khoảnh khắc nghe Mạt Thu nói xong, tim Sơ Đông đã lặng lẽ mở tiệc ăn mừng, vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa kích động đến mức suýt nữa thì nhảy lên, chỉ là ngoài mặt thì vẫn cố giữ dáng vẻ nghiêm túc như đang giảng đạo đức xã hội.
Tiếp theo còn tỉnh bơ chốt một câu xanh rờn, mà nội dung của câu này thì không lâu sau đã khiến người phát ngôn hối hận tràn trề:
"Cậu là con gái, còn xinh đẹp như vậy thì đừng có mà dễ để người ta dụ, ôm hôn, thân mật gì đó cứ để kết hôn xong rồi làm."
Ninh Mạt Thu nén cười, đáp:
"Được, đều nghe theo cậu!"