Vừa xoay người bước vào, Ninh Mạt Thu đã hối hận tràn trề:
"Sao mình lại chọn đến đây cơ chứ? Quá tương phản về cả tần số lẫn thẩm mỹ."
Ánh đèn Led chiếu loạn như vũ bão, phá vỡ mọi nguyên tắc cân bằng thị giác khiến Mạt Thu ngã ngựa ngay từ giây đầu tiên trong thử thách nhập môn lối sống ồn ã.
Nhưng là một cú ngã đắt giá và đầy tính điện ảnh.
Bởi thay vì hạ cách một cách mất hình tượng xuống nền gạch thô cứng, Mạt Thu lại rơi thẳng vào l*иg ngực mềm mại nhưng vững chãi, và đầy mùi xa xỉ phẩm.
Sau nửa giây phân tích và xác định được thứ mà mình đang gối đầu lên, hai má Ninh Mạt Thu liền đỏ ửng, cảm giác nóng bừng lan đến tận mang tai.
Cô luống cuống đứng thẳng, nhưnh ánh mắt thì cố tình xiêu vẹo, không dám đối diện với người phía trước:
"Xin lỗi! Tôi trượt chân, cô có sao không?"
"Tôi có sao." Tống Sơ Đông thờ ơ nói, chất giọng lười biếng lại lộ rõ vẻ kiêu kỳ, mắt thì liếc Mạt Thu từ đầu đến chân như thể đang đánh giá một món đồ lạc chủng. Rồi một giây sau đó bất chợt nén cười, nghiêng xuống sát viền tai Ninh Mạt Thu:
"Cô cũng biết cách trượt chân quá nhỉ, trượt một cái liền lao vào ngực tôi."
Mạt Thu: "?"
Tống Sơ Đông tỉnh bơ nói tiếp, tông giọng đủ lớn để chen qua tiếng nhạc ồn ã, và đủ nhỏ để chỉ hai người nghe rõ:
"Chưa có ai được tiếp xúc gần với tôi như vậy đâu, cô nói xem phải đền bù thế nào đây, nữ cán bộ thập niên tám mươi?"
Mạt Thu đứng hình đúng ba giây.
"Nữ cán bộ thập niên tám mươi?" Cô lẩm bẩm lại, lần này không còn chút ngại ngùng nào mà ngẩng đầu nhìn thẳng người đối diện, lông mày hơi nhíu, gương mặt mềm mại vô thức giận dỗi, môi đỏ mím nhẹ rồi cong lên, toát ra vẻ bực mình nhưng lại rất đáng yêu, kiểu đáng yêu đủ sức khiến người đối diện chỉ cần sơ sẩy một nhịp là sa chân ngay lập tức.
Rồi cô bật lại, giọng vẫn ngọt lịm nhưng câu chữ sắc như dao mỏng:
"Tôi là cán bộ thập niên tám mươi thì sao chứ? Chẳng lẽ đi bar là phải ăn mặc thiếu vải như cô mới được à?"
Mạt Thu ngừng một nhịp. Ánh mắt từ tốn lướt một vòng dọc theo bờ vai trần, tới từng đường cong ôm sát, cho đến lớp vải mỏng lấp lánh dưới ánh đèn của Tống Sơ Đông.
Sau đó, cô lại ngẩng lên, nở nụ cười cong cong đầy trào phúng:
"Tiểu thư ăn chơi theo phong cách thời trang đánh tan thời tiết."
"Pằng!" Nếu ánh nhìn có thể phát ra âm thanh thì chắc chắn sẽ là như vậy.
Màn phản đòn nhẹ nhàng khiến cho Tống Sơ Đông, người vốn luôn biết cách làm khó người khác, lần đầu tiên đứng im đúng nửa giây.
Một nửa giây đầy giá trị.
Không phải vì Sơ Đông không tìm được lời để nói. Mà vì quá bất ngờ.
"Ninh Mạt Thu, cậu cũng được lắm! Đã ăn mặc dày khụ như củ hành đến bar, còn dám chê tôi mặc hở?" Tống Sơ Đông khẽ bật cười rồi nhếch miệng, dáng vẻ sẵn sàng thưởng thức một đêm mùa Sương Giáng thú vị:
"Vậy để xem, nữ cán bộ thập niên tám mươi có sống sót trong cái bar này quá năm phút không đã nhé."