Chương 19

Nhưng chẳng cái "muốn" nào của Tống Sơ Đông thực hiện được.

Vì mì xào đã mang ra.

Ánh Sáng thì quá an toàn cho một cô gái.

Căn hộ 638 thì quá chất lượng, giá mua còn thuộc loại nghìn năm có một.

Chỉ còn củ hành kia!

Tống Sơ Đông cũng không rõ mình đang giận vì cái gì. Chỉ biết rằng, vừa nghe người ta nói đã có người yêu, trong lòng liền bực bội.

"Sơ Đông, sao cậu còn chưa ăn?" Đường Hỉ vừa nhai vừa thúc giục:

"Không ăn nhanh là nguội đấy, mất ngon!"

"Ăn chứ. Mất tiền rồi, sao mình có thể không ăn được?"

Sơ Đông chẳng buồn để ý xem Mạt Thu có ăn hay không. Cô vừa cầm đũa là ăn như thể đã bị bỏ đói lâu ngày.

Bỗng nhiên, một thìa đầy ắp tôm mực được đưa sang, nhẹ nhàng đổ vào tô mì gần thấy đáy của Tống Sơ Đông.

Đường Hỉ cũng được một thìa y chang.

Đôi bạn trố mắt nhìn người còn lại.

Đương nhiên, người đó là Ninh Mạt Thu.

"Mình dị ứng hải sản." Mạt Thu tỉnh bơ nói, trong khi bầu không khí trên bàn ăn thì chợt đầy mây đen.

"Thế mà cậu vẫn đến ăn mì xào hải sản?" Đường Hỉ khó hiểu nhìn Mạt Thu, liếc sang Sơ Đông, rồi đánh bừa một câu, trúng đâu thì trúng:

"Không lẽ cậu đến đây chỉ để ngồi cạnh Sơ Đông?"

"Khụ!" Tống Sơ Đông sặc mì xào.

Một sợi mì vàng óng bật khỏi miệng cô, bay theo đường vòng cung đầy sinh động, rồi đáp thẳng lên mu bàn tay trắng nõn của Mạt Thu, chuẩn không cần chỉnh.

Mạt Thu chưa kịp xấu hổ thì càng xấu hổ hơn.

Vì Tống Sơ Đông trực tiếp cúi đầu, dùng miệng để thu gom sợi mì vừa rơi trên mu bàn tay cô, động tác tự nhiên đến mức như đã làm chuyện này cả trăm lần.

Một khoảng lặng kỳ quái chạy qua.

Đường Hỉ: "?"

Mạt Thu đỏ mặt.

Tống Sơ Đông sau khi cắn gọn sợi mì, mới chậm nửa nhịp và nhận ra hình như mình hơi thô thiển.

Cô hắng giọng:

"Không nên lãng phí đồ ăn."

Rồi tỉnh rụi cầm tô mì của Mạt Thu, còn cáu kỉnh nói:

"Lần sau không ăn được thì ở nhà."

Đường Hỉ cảm giác có gì đó rất không đúng, nhưng không đúng ở đâu, cô còn chưa nghĩ ra thì Sơ Đông đã gắp nửa chỗ mì và cả tôm mực định để vào tô của cô.

"Đừng đừng, mình no rồi, không ăn nổi nữa."

"Vậy mình ăn hết nhé?" Sơ Đông nói xong, không cần đợi ai trả lời, cúi đầu một chút, ba lần gắp liền ăn sạch tô mì của Mạt Thu.

"Rất tự nhiên! Phải rồi, chính là cái này." Đường Hỉ cắn nghiêng cây tăm quế, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Mạt Thu và Sơ Đông, trong đầu "tách" một tiếng, logic bật sáng.

Cô âm thầm kết luận:

"Giữa hai người này chắc chắn có gì đó."

Hoặc sẽ có gì đó.