Tống Sơ Đông không phải tiết kiệm kiểu keo kiệt không dám ăn tiêu, mà là chỉ chi tiền khi thật sự cần, khi thật sự thích, và khi thấy nó xứng đáng.
"Cực kỳ ít ỏi nhưng vô cùng chất, lại còn không hề đυ.ng hàng." Đường Hỉ vừa ngó tủ quần áo thường ngày của Sơ Đông vừa tặc lưỡi cảm thán, rồi đột nhiên nảy ra ý nghĩ:
"Không biết căn hộ của Mạt Thu thì thế nào nhỉ? Chắc đời sống sinh hoạt của cậu ấy không tối giản chiến lược và tiết kiệm như Sơ Đông đâu nhỉ?"
Đường Hỉ thật sự rất muốn chạy sang căn hộ của Mạt Thu xem thử, tiếc là còn chưa kịp tò mò thì đã bị Tống Sơ Đông túm cổ đi ăn mì.
Trong khi đó, Ninh Mạt Thu vốn định nấu cơm trưa. Nhưng ánh mắt vừa chạm tới cửa căn hộ, kế hoạch của cô chợt thay đổi 180 độ.
Ngay sau đó, quán mì xào hải sản đối diện Ánh Sáng đón thêm một vị khách đặc biệt hiếm thấy. Người thường ngày nói không với ăn hàng, và nói không hai lần với mì xào hải sản.
"Ô, Mạt Thu!" Đường Hỉ vừa nhìn thấy bạn tốt thời cấp ba liền phấn khởi vẫy tay:
"Ngồi cùng bọn mình đi. Mình và Sơ Đông vừa mới gọi món thôi."
"Khụ!" Tống Sơ Đông đang nhai khoai tây chiên lắc phô mai mua ở quán bên cạnh thì sặc nhẹ, ho khan một tiếng.
Trong đầu lập tức bật ra một câu không mấy thân thiện:
"Củ hành kia sao lại xuất hiện ở đây chứ?"
Nhưng Tống Sơ Đông còn chưa kịp lau sạch bột phô mai dính trên khóe miệng, thì một mùi thơm dễ chịu như phấn rôm em bé đã ập tới.
Ninh Mạt Thu vừa ngồi xuống ngay ghế bên cạnh, cách cô đúng một gang tay.
"Sao cậu không ngồi bên kia?" Giọng Sơ Đông cộc lốc, còn cáu kỉnh nhìn Mạt Thu như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, thay cho cọng khoai tây chiên cuối cùng đang kẹp giữa hai ngón tay.
"Bên kia gió mạnh quá, mình sợ lạnh."
Tống Sơ Đông nhìn Mạt Thu từ đầu đến chân, rồi hừ nhẹ:
"Cậu bọc kín mít như củ hành rồi còn sợ lạnh? Gió nào chui nổi qua mười lớp trang phục của cậu?"
Mạt Thu ấm ức mím môi, đầu hơi cúi xuống, dáng vẻ vừa tủi thân vừa cố nhịn.
Đường Hỉ suýt nữa thì hét toáng lên:
"Trời ạ! Mạt Thu và Sơ Đông ngồi cạnh nhau, đẹp đôi đến mức không chịu nổi."
"Này, Mạt Thu, cậu có người yêu chưa?" Đường Hỉ nhất thời quên sạch phép lịch sự tối thiểu, buột miệng hỏi thẳng.
"Mình có rồi!"
Tống Sơ Đông bỗng mất vị giác. Không muốn ăn mì xào nữa. Muốn xách luôn căn hộ mới tậu được ra khỏi Ánh Sáng để cách xa của hành kia.