Tống Sơ Đông nói bằng giọng mỉa mai lười nhác, nội dung thì chẳng khác nào một đoạn phát thanh cũ rích, kiểu bài ca quen thuộc mà các bà mẹ đời cũ vẫn hay bật ra mỗi khi nghe mấy đứa nhỏ trong nhà đòi đi ăn hàng.
Nhưng vừa dứt lời, Sơ Đông liền nghẹn họng.
Chết tiệt! Cô vừa tự vả vào mặt mình một cái đau điếng.
Bởi mấy câu chê bai dài dòng đó chính là thứ mà ngày trước Ninh Mạt Thu từng nói, không sót một chữ nào.
Tống Sơ Đông vốn định dùng chiêu gậy ông đập lưng ông để nói móc Mạt Thu cho hả dạ.
Ai ngờ lại phang luôn vào sự ngang ngược của mình.
Một đàn quạ đen bay qua.
Ninh Mạt Thu chớp mắt, im lặng đúng một nhịp, rồi khóe môi cong lên đầy đắc ý:
"Cô Đông là thầy bói à? Mới gặp tôi lần đầu mà đã biết tôi không thích ăn ở ngoài, nhất là đồ nhiều dầu mỡ?"
"Sao lại mới gặp lần đầu?" Đường Hỉ khó hiểu hỏi:
"Các cậu đều biết nhau mà, học chung trường cấp ba còn gì?"
"Không phải!" Tống Sơ Đông cáu kỉnh đáp lời Đường Hỉ, tiện tay kéo phắt bạn thân về phía cửa căn hộ của mình, vừa đi vừa lèm bèm, cố tình nói đủ to để Mạt Thu nghe thấy:
"Mình chưa từng gặp cô ấy. Không quen. Không biết. Không quan tâm."
"Biết ngay mà!" Ninh Mạt Thu giận hờn mím môi rồi vào nhà, đóng cửa "cạch" một cái, vừa đi vừa mắng Tống Sơ Đông:
"Đồ đáng ghét. Không có lương tâm. Không biết thương hoa tiếc ngọc."
Đường Hỉ thì vẫn chưa chịu buông tha, vừa lom khom nhặt đồ đạc trước cửa, vừa hăng hái thắc mắc, giọng đầy vẻ oan uổng:
"Cậu đãng trí à? Mạt Thu học cùng lớp chuyên Anh với mình mà. Ninh Mạt Thu đấy, nữ thần trường cấp ba thời đó còn gì?"
Đường Hỉ cố tình nhấn mạnh, như thể sợ Tống Sơ Đông quên thật:
"Người mà hồi đó cậu mở miệng ra là trêu, cậu gọi người ta là cuối thu, còn cậu là đầu đông ý!"
"Mình quên rồi!" Tống Sơ Đông nói tỉnh bơ, rồi phẩy tay, chuyển đề tài một cách gọn gàng:
"Được rồi, để tạm vậy đi. Chiều mình bày biện nốt. Giờ thì đi ăn mì thôi nào!"
"Ăn ở quán Mạt Thu vừa nói nhé." Đường Hỉ hào hứng phụ họa:
"Nghe có vẻ ngon đấy!"
Lời chưa dứt, chẳng cần đợi Tống Sơ Đông phản ứng, Đường Hỉ nhanh chân đi một vòng quanh căn hộ, mặt mày dần đỏ lên.
Căn hộ rộng và thoáng một cách quá đáng, thoáng tới mức có thể nghe rõ tiếng bước chân mình vang vọng.
Bởi lẽ, bạn thân của cô gần như chẳng có nội thất gì. Ngoài một cái tủ lạnh nhỏ từ đời Tống, một chiếc giường mét hai, và dăm ba món đồ bếp ít ỏi đến mức không đáng để liệt kê.
Ngược lại, những món đáng giá nhất trong căn hộ lại chẳng phục vụ cho việc sống cho ra dáng ở Ánh Sáng, chung cư danh giá nhất nhì thành phố, nơi được coi là biểu tượng của đời sống giàu có, mà đều là những món được đầu tư một cách nghiêm túc, chỉ với một mục đích duy nhất là kiếm tiền.
Nên trong khi phòng khách của người ta là bộ sofa thời thượng giá trên trời, dùng để ngồi cho đúng chuẩn đời sống thượng lưu, thì phòng khách của Tống Sơ Đông, lại còn là phòng khách của căn hộ góc, view đẹp đến mức phí phạm nếu chỉ để tiếp khách, lại được chiếm trọn bởi một chiếc bàn gỗ vừa dài vừa rộng như đường băng, xung quanh là đủ loại thiết bị quay chụp, đồ trang điểm, phụ kiện thời trang bày biện như thể phim trường triệu đô thu nhỏ.
Danh nghĩa là để tận dụng ánh sáng tự nhiên cho khung hình hoàn hảo.
Còn lý do mang tính chiến lược hơn cả là để giảm tiền điện.
Dù sao thì ánh sáng mặt trời không tính tiền, còn hóa đơn điện thì có.
Đường Hỉ tặc lưỡi khen ngợi bạn thân:
"Sơ Đông đúng là phú bà tự thân thời đại mới. Có điều, phú bà kiểu này chắc cả đời cũng không bao nuôi ai, vì rất có khả năng đây là phú bà tiết kiệm nhất thế giới."