"Đường Hỉ, cậu còn làm gì đấy? Mau mang đồ vào đây để mình xếp. Lát nữa chúng ta còn ra ngoài ăn mì, mình đói quá rồi!"
"?" Ninh Mạt Thu ngỡ mình xuyên không về thời cấp ba.
Giọng nói này, thái độ cáu kỉnh này quá quen thuộc.
Mạt Thu nghi ngờ nhân sinh, rồi ngây ngô nhìn Đường Hỉ, bạn cùng bàn hồi lớp mười hai của cô, chỉ thấy cậu ấy cười ha hả giống y hồi đó và nói:
"Sơ Đông đấy! Tống Sơ Đông lớp chuyên toán. Cậu ấy mới mua căn hộ này." Đường Hỉ hất cằm về căn hộ đang mở toang cửa:
"638, số đẹp nhỉ, vị trí cũng đẹp."
"Sơ Đông? Thật sự là cậu ấy ư?" Ninh Mạt Thu mơ hồ tiến lên. Khi tỉnh lại thì đã đứng ngay trước cửa căn hộ của người ta.
"Cậu làm gì thế?" Tống Sơ Đông tưởng người vừa vào là Đường Hỉ, đang định càu nhàu thì vừa ngẩng lên liền ngậm miệng, trong đầu thầm nghĩ:
"Rút cuộc cũng chạm mặt củ hành rồi!"
Nhưng ngoài mặt thì dửng dưng, lười biếng đứng dậy, chào hỏi như thể chưa từng quen:
"Xin chào! Cô là cư dân ở đây à? Tôi là Tống Sơ Đông, mới chuyển đến. Rất vui được làm quen."
Ninh Mạt Thu giận hờn mím môi.
"Hoá ra người ta chẳng hề nhớ mình." Mạt Thu buồn thiu nghĩ, rồi không thèm dài dòng, nói một câu gọn lỏn:
"Chúc mừng! Tôi cũng là cư dân ở đây. Tạm biệt!"
"?" Đường Hỉ khó hiểu nhìn Ninh Mạt Thu biến mất sau cánh cửa căn hộ số 639.
Nhưng chỉ hai giây sau, cánh cửa đó lại mở ra.
Và vẫn là Mạt Thu, nhưng thái độ khác hẳn, vì cô đang nói chuyện với người nhận ra mình:
"Đường Hỉ! Lâu lắm rồi bọn mình mới gặp nhau." Mạt Thu mỉm cười, ánh mắt cong cong như trăng non:
"Trưa nay mình mời cậu ăn mì nhé? Đối diện Ánh Sáng có một quán mì xào hải sản ngon cực, còn có cả nước canh chua ngọt nữa đấy!"
Đường Hỉ đơ người mất nửa giây. Trong đầu cô lập tức nổ tung một câu hỏi to bự:
"Sao Mạt Thu không mời cả Sơ Đông, mà lại mời mỗi mình mình?"
Và rõ ràng, biểu cảm ghen tỵ chạy qua một cách lộ liễu trên gương mặt bất cần của Tống Sơ Đông.
"Củ hành đáng ghét! Cậu không thấy mình đứng lù lù ở đây sao?" Sơ Đông âm thầm mắng mỏ, nhưng lời ra miệng lại luôn biết cách khiến người nghe nghẹn họng:
"Cậu cũng biết ăn ở ngoài rồi cơ à? Còn là ăn mì xào nữa chứ?" Tống Sơ Đông bước tới, chân dài ung dung đẩy nhẹ một thùng đồ sang chỗ khác, rồi dừng lại ngay trước mặt Mạt Thu.
Với chiều cao 1m68, hơn Mạt Thu hẳn mười phân, lại thêm dáng đứng vừa lười vừa ngang ngược, Tống Sơ Đông chỉ cần bước lại gần thôi đã áp đảo Mạt Thu một cách toàn diện, từ tầm mắt, khí thế, cho đến cả hơi thở phảng phất mùi dâu tây đặc trưng.
"Ăn ở ngoài á? Người ta xào nấu bằng dầu chiên đi chiên lại mấy chục lần, gia vị thì toàn phẩm màu và hương liệu rẻ tiền. Thịt không biết nguồn gốc, rau chẳng rửa kỹ, bát đũa thì bao nhiêu người dùng qua. Đến cái tăm xỉa răng cũng chưa biết có sạch hay không nữa đấy!"
Đường Hỉ trố mắt kinh ngạc, nghệt ra một giây rồi nảy lên suy nghĩ khó đỡ nhưng lại vô cùng hợp cảnh:
"Ôi trời! Sao tự nhiên nghe có mùi mẹ kế con chồng nồng nặc thế nhỉ?"