Chương 14

Một phút sau, trong căn hộ số 638.

"Trời ơi, Sơ Đông, em không tin nổi điều này đâu!" Cao Cảnh Linh mặt mày sáng rỡ, cả người nhún nhảy, kích động như vừa trúng xổ số giải độc đắc.

Nhưng điều chị sắp thông báo lại tựa quả bom nhỏ bọc đường, nổ tung trong đầu Tống Sơ Đông.

"Hình như chủ căn hộ số 639 bên đối diện chính là củ hành nhà em?"

Tống Sơ Đông đang âm thầm tính tiền thì lập tức đóng băng.

"Củ hành kia cũng ở đây? Còn ở ngay đối diện căn hộ sẽ là của mình vào ngày mai?" Sơ Đông lẩm bẩm, không biết nên vui hay phiền. Cô vội xác nhận thông tin từ chủ nhân đương nhiệm của căn hộ:

"Dì ơi, dì có biết chủ căn hộ số 639 không ạ?"

Dì của Chu Hinh Trượng mỉm cười gật đầu:

"Dì biết chứ! Hơn nữa, ở Ánh Sáng, đa phần cư dân đều sẽ biết nhau, nhất là những cư dân sống cùng tầng."

Bà vừa đi đến cửa sổ bằng kính trong suốt ở phòng khách, vừa vui vẻ nói, giọng nhẹ nhàng mà tinh tế:

"Chung cư này tổ chức rất nhiều hoạt động cộng đồng bổ ích, nhưng không bắt buộc, nên sau này ở đây, cháu thích cái gì thì cứ tham gia cái đó. Cơ hội kiếm tiền cũng nhiều lắm đấy!"

Rồi bà chỉ sang phía căn hộ số 639:

"Chủ căn hộ đối diện là một cô gái rất ưu tú, giảng viên ngôn ngữ Anh ở Hoa Hải đấy, trường đại học ngay gần Ánh Sáng, tên là Ninh Mạt Thu."

"Pằng!" Trái tim Tống Sơ Đông bị thông tin này bắn trúng, mạnh mẽ, ghim thẳng và không thể né tránh.

Ai ngờ, Chu Hinh Trương từ nãy đứng im như cây cột điện bỗng lên tiếng, giọng háo hức và cực kỳ tò mò:

"Dì, Mạt Thu đó, cô ấy kết hôn chưa ạ, hay là có người yêu chưa?"

Càng không ngờ hơn là Tống Sơ Đông thấy bạn tốt có ý đồ với củ hành kia thì khó chịu, mày nhíu lại, giọng cũng vô thức đầy mùi doạ dẫm:

"Trương phát tài, cậu dẹp ngay ý tưởng đó đi. Cô ấy không thích kiểu người như cậu đâu."

Mọi người: "?"

"Sao cậu biết cô ấy không thích kiểu người như mình?" Chu Hinh Trương không chịu thua, vì Mạt Thu xinh đẹp, dịu dàng như vậy thì ai mà không thích cho được.

Cậu tiếp tục phản bác, giọng pha chút trêu đùa:

"Vậy cậu nói thử xem, cô ấy thích kiểu người nào?"

"Cô ấy thích mình!" Sơ Đông không cần nghĩ liền nói chắc nịch.

Một đàn quạ đen bay qua.

Cả căn hộ rơi vào biển mây mù mịt trong nửa giây.

"Hả?" Chu Hinh Trương nghẹn họng, hoàn toàn bất ngờ trước lời tuyên bố thẳng toẹt này của cô bạn tốt.

Dì của cậu thì thoáng giật mình, ánh mắt nhìn Tống Sơ Đông càng thêm sâu xa.

Ngay cả Cao Cảnh Linh, người mà chỉ mới hai tiếng trước còn đeo bám, trêu đùa, gọi Ninh Mạt Thu là củ hành của Tống Sơ Đông, thì ngay lúc này cũng bị sốc thông tin, sặc nước trà, ho khan tới mức đỏ bừng cả mặt.

"Này, bà cô của tôi ơi, em nói thật hay đùa đấy?"