Hai đứa đấu khẩu thôi mà quá ồn ào.
Dì của Chu Hinh Trương bèn uyển chuyển cắt đứt cuộc chiến:
"Được rồi, Cảnh Linh đừng lo, Sơ Đông đều dùng đồ tốt đấy, dì kiểm tra hết rồi, cũng dùng rồi, cháu sợ cái gì?"
"Còn Sơ Đông, mau lại đây, chúng ta bàn chuyện căn hộ thôi nào."
Cảnh Linh và Sơ Đông phì cười liếc nhau.
Chu Hinh Trương thì nhàm chán không có việc gì làm nên mở cửa, đi ra hàng lang chung và thăm dò tình hình hàng xóm cùng tầng.
Không ngờ, Cao Cảnh Linh cũng ra theo.
Căn hộ số 638 liền yên tĩnh hẳn.
Sau đó không lâu, khi Tống Sơ Đông và dì của Chu Hinh Trương thương lượng thành công, thì ngay trước cửa căn hộ xảy ra một tình huống vô cùng bất ngờ.
"?" Cao Cảnh Linh vừa nhìn rõ người mới ra khỏi thang máy, ánh mắt lập tức ngạc nhiên, đầu vội nhảy số.
Nháy mắt một cái, bà chủ của C.A.O đã nấp sau lưng Chu Hinh Trương.
Vì Trương phát tài đồ sộ như cái phản, cao tận 1m83, nên để che giấu một chị gái 1m70, dáng chuẩn thì dễ như ăn kẹo, khiến khoảnh khắc này vừa hài hước, vừa lộ rõ tính cách tinh ranh của bà chủ bar danh tiếng nhất thành phố.
"Chị làm gì đấy?" Chu Hinh Trương lí nhí nói qua kẽ răng.
"Đang trốn!" Cao Cảnh Linh thì thầm, mắt lia nhanh:
"Cô gái mặc áo phao kéo kín cổ kia kìa, em nhìn xem cô ấy đi vào căn hộ nào?"
Chu Hinh Trương: "?"
Đây là thể loại gì? Chị họ vô tình va phải bồ nhí của anh rể à?
Trương phát tài vừa vụt lên ý tưởng này, thì nửa giây sau đã thấy quá hoang đường.
Anh rể dám bao nuôi tình nhân dưới mí mắt của chị họ ư?
Bồ nhí nào có thể tồn tại dưới sự công phá của bà la sát họ Cao?
Nghĩ thôi đã không dám rồi.
Ngay sau đó, khi cô gái kia ngày càng đến gần, mắt Chu Hinh Trương mở to.
"Xinh quá!"
Không phải kiểu đẹp sắc sảo như Cao Cảnh Linh, cũng không phải kiểu đẹp ngông ngạo, nổi bật như Tống Sơ Đông, mà là kiểu dịu dàng và ấm áp như nắng đông nghiêng qua rèm cửa, khiến người ta say mê và muốn che chở.
Ninh Mạt Thu đang đi bình thường thì bất chợt dâng lên cảm giác lo lắng. Ánh mắt của nam thanh niên phía trước khiến cô khó chịu một cách lạ thường, như thể có điều gì đó không ổn.
"Ánh Sáng là chung cư an toàn bậc nhất thành phố, bảo mật ba lớp nghiêm ngặt, kẻ xấu sẽ không dễ lẻn vào đây chứ?" Mạt Thu tự nhủ trong đầu, vừa nghi ngờ vừa căng thẳng, khiến bước chân cô đi chậm lại, mắt liếc quanh, cảnh giác tuyệt đối.
Chu Hinh Trương vẫn đứng trước cửa căn hộ số 638 của dì cậu, dáng người cao lớn chắn hết lối đi và che kín cả Cao Cảnh Linh phía sau.
Trong khi đó, căn hộ chếch bên phía đối diện, số 639, lại chính là căn hộ của Mạt Thu.
Mạt Thu vừa thấy có hàng xóm cùng tầng mở cửa ra ngoài, chân cô liền như gắn động cơ công suất lớn, chạy về căn hộ của mình, quét thẻ từ, mở cửa vào trong và "rầm!" đóng kín cửa không một động tác thừa.
Nhanh tời mức khó tin!
Hàng xóm: "Giảng viên Thu sao thế nhỉ? Tào tháo đuổi à?"
Chu Hinh Trương: "..."
Cao Cảnh Linh: "?"
Một giây im lặng chạy qua.
"Cô ấy đâu rồi?" Cảnh Linh nhỏ giọng hỏi.
"Vào nhà rồi ạ?"
"Nhà nào?"
"Căn hộ đối diện."
"?"