Cho dù Cao Cảnh Linh biết rõ, hai trăm bảy mươi hai triệu đó chính là số tiền hoá đơn ở C.A.O mà tối nay chị gài Tống Sơ Đông chi ra, rồi nhân lên hai mươi lần, nhưng lại không thể phàn nàn, chỉ có thể mặt dày thương lượng:
"Sơ Đông à, nể tình chị vừa giúp em kiếm về một cục tiền khủng, em giảm giá cho chị chút đi."
"Nhưng chị cũng ép em phải chi một khoản không nhỏ còn gì." Sơ Đông ăn ngay nói thẳng:
"Hơn nữa, nếu em không có năng lực, thì chị có mời em về quảng cáo cho C.A.O của chị không?"
Tống Sơ Đông vừa dứt lời, Cao Cảnh Linh liền nghẹn họng.
Nghẹn tới không thể cãi. Vì nó đúng!
Thực thế thì, Cảnh Linh và Sơ Đông rất giống nhau ở khoản yêu tiền.
Khác ở chỗ, bà chủ C.A.O nghiện tiêu tiền không kém gì đam mê kiếm tiền, lúc nào cũng sẵn sàng chi mạnh tay để tận hưởng thành quả, nhiều lúc còn phóng khoáng tới quá đà.
Còn nhà sáng tạo nội dung đang lên như diều gặp gió thì kiếm tiền điên cuồng, nhưng tiền chi ra thì phải đúng lúc, đúng chỗ, không keo kiệt nhưng tiết kiệm từng xu, giữ tiền tích vàng kỹ trong két sắt, rất ít khi chịu mở hầu bao một cách tuỳ hứng, ngoại trừ sự kiện tối nay ở C.A.O.
"Khụ!" Cao Cảnh Linh hắng giọng, cắn răng đầu tư cho vẻ đẹp bền vững:
"Được rồi, hai trăm bảy mươi triệu thì hai trăm bảy mươi triệu."
"Nhưng tác dụng cụ thể là gì?"
Tống Sơ Đông thấy tiền đang ở miệng túi của cô rồi, thì liền nghiêm túc cam đoan:
"Ngoại trừ việc biến chị thành người khác, thì chị muốn da hồng hào, nhẵn mịn ngậm nước hay trắng như tuyết đầu mùa, tóc bóng khoẻ hay mềm mại, cơ thể thơm mùi phấn trang điểm thượng hạng, bảy mươi tuổi vẫn chẳng nhăn nheo, đều có thể."
Chu Hinh Trương há hốc mồm.
"Đông xù mì lợi hại quá!" Đừng nói là phụ nữ, đàn ông như anh nghe cũng muốn lung lay ví tiền.
Cao Cảnh Linh thì mắt mũi trợn tròn:
"???"
Quá khủng khϊếp!
Mặc dù, bà chủ của bar danh tiếng C.A.O đã tận hưởng dịch vụ của rất nhiều thẩm mỹ viện tên tuổi, thế mà chưa có nơi nào dám cam kết hiệu quả một cách táo bạo như vậy.
Nhưng rõ ràng, người đã trải nghiệm phương pháp đang đứng ngay bên cạnh.
Hiệu quả thì chân thực tới mức khó tin.
"Được rồi! Chị mua." Cao Cảnh Linh hạ quyết tâm, dù thực sự khá đau ví.
"Nhưng em phải có chế độ bảo hành đàng hoàng. Hơn nữa, những thứ em dùng có độc hại không đấy hả, chị đây chưa muốn đi gặp tổ tiên đâu."
Tống Sơ Đông tự tin nhìn thẳng Cao Cảnh Linh, môi mỏng cong veo đáp:
"Em bảo hành trọn đời, tới khi nào chị không muốn đẹp nữa thì thôi. Còn nguyên liệu có độc hại không thì tất nhiên là không độc bằng cách chị dùng để moi tiền của em."
"Khụ!" Lúc này, dì của Chu Hinh Trương không nhịn nổi nữa.
Bà bật cười nhẹ khiến Cao Cảnh Linh phải tức tốc ho khan, vội phản công để cứu vớt hình tượng trước họ hàng xa:
"Chị moi được tiền của em còn không phải là do em... ưm!"
Tống Sơ Đông vội nâng tay bịt miệng bà chủ C.A.O, trước khi việc xấu của cô tại bar bị chị ấy phát tán không thương tiếc.