Tống Sơ Đông thu lại suy nghĩ vu vơ, môi mỏng nhếch lên nụ cười lười biếng quen thuộc:
"Trương phát tài, dì của cậu thực sự giảm giá căn hộ đó cho mình á?"
"Ừ!" Chu Hinh Trương vừa tập trung nhìn đường vừa nói:
"Là dựa vào bản lĩnh của cậu đấy, không phải do cậu là bạn mình nên dì mình giảm giá đâu."
"Bản lĩnh của mình?"
"Đúng vậy!" Chu Hinh Trương oang oang nói:
"Cậu quên là lần đó, cậu tặng cho dì của mình công thức mấy món canh ăn vào là đẹp à. Cậu không tin nổi đâu, dì mình ăn vào đẹp thực sự luôn."
"Dì cậu vốn dĩ đẹp sẵn rồi mà!"
"Ừ, nhưng giờ đẹp hơn gấp đôi!"
"Thật không đấy, Trương phát tài?" Cao Cảnh Linh vội tham gia, bánh táo đỏ gì gì đó lập tức bị quẳng sang một bên.
Vì cho dù Chu Hinh Trương là em họ, nhưng là em họ của cành nhánh khác trong gia tộc, nên Cao Cảnh Linh không nhớ nổi người dì mà cậu ấy đang nhắc tới là ai, nên đương nhiên không thể xác nhận việc thăng hạng nhan sắc này được.
Cảnh Linh bán tín bán nghi, hỏi dồn dập:
"Trương phát tài, dì của em bao nhiêu tuổi rồi? Ăn canh mà Sơ Đông nói trong bao lâu thì đẹp hơn? Tối nay dì ấy có đến căn hộ không?"
Tống Sơ Đông liếc mắt đánh giá Cao Cảnh Linh.
Chu Hinh Trương thì cười không khép được miệng, vui vẻ hết cỡ nói:
"Dì của em đang đợi chúng ta đấy ạ. A, đến rồi!" Giọng cậu cao hẳn lên:
"Là chung cư Ánh Sáng, một trong những chung cư an toàn bậc nhất thành phố, căn hộ 638 thì không thể chê vào đâu được, góc đẹp, thoáng, view trọn thành phố."
Cao Cảnh Linh và Tống Sơ Đông đều hồi hộp đến nghẹt thở.
Cảnh Linh thì nóng lòng để chứng thực tác dụng của mấy món canh huyền bí kia.
Còn Sơ Đông, chắc hẳn cô đang trải qua những giây phút không thể quên trong đời, khoảnh khắc mà cô thực sự sở hữu một căn hộ của riêng mình, hoàn toàn thuộc về mình, được mua bằng những đồng tiền lương thiện mà mình tích cóp nhiều năm.
Từ cổng chính cho tới khu sinh hoạt chung của Ánh Sáng, mọi thứ đều khiến người ta phải trầm trồ, xanh mướt, sạch tinh, đẹp đến từng chi tiết, như thể mỗi góc nhỏ đều được chăm chút để vừa thanh lịch, vừa hiện đại, vừa làm nền cho những khoảnh khắc đắt giá của cư dân nơi đây.
"Ting!" Cửa thang máy tầng sáu từ từ mở ra, ánh điện lung linh tràn lan như hé lộ một thế giới riêng.
Cao Cảnh Linh háo hức nắm tay Tống Sơ Đông và theo chân Chu Hinh Trương tiến về cửa căn hộ số 638 ở góc bên phải tòa nhà.
Chu Hinh Trương còn chưa kịp bấm chuông thì "cạch!" một tiếng, cửa bật mở nhẹ.
"Đẹp thật sự!" Một câu cảm thán được hai người cùng âm thầm thốt lên. Nhưng nếu nhìn kỹ, mỗi người lại đang ám chỉ một chủ thể khác nhau.