Chương 8

Bùi Tô Kỳ quay sang Bạch Lục Minh, hắng giọng: “Vậy thì…”

“Vậy thì theo ý cậu Bùi đi, gấp một trăm lần công luôn!”

Bạch Lục Minh cười chuyên nghiệp như gió xuân tháng ba, hợp đồng mới đã được soạn sẵn đưa tới tay:

“Cảm ơn cậu Bùi đã tin tưởng tiệm sửa chữa của chúng tôi, quả không hổ danh là cậu Bùi, vì giáp máy yêu quý mà vung tay không tiếc tiền. Cậu Bùi hào sảng quá!”

Bùi Tô Kỳ: “…”

Làm sao cái thằng này lại nghe được bọn họ vừa nói cái gì?

Thật mẹ nó chẳng lẽ là há miệng mắc quai, bị chơi một vố!

Khóe môi hắn giật giật, định nói gì đó, nhưng vừa ngẩng đầu lên lại đυ.ng ngay ánh mắt đầy chân thành của Bạch Lục Minh.

Ánh mắt kia vừa ngây thơ vừa mong chờ, còn lấp lánh sự kính nể với phong thái giàu sang của nhà họ Bùi.

Ánh mắt kiểu này mà đặt lên gương mặt kia, đúng là… không đỡ nổi.

Bạch Lục Minh: “Cậu Bùi?”

Bùi Tô Kỳ: “…”

Cuối cùng vẫn không đỡ nổi sức sát thương của ánh mắt đó, hắn cắn răng, ký tên xuống hợp đồng:

“Một tuần nữa, nếu không sửa được giáp thì đem tiệm này ra mà thế chấp!”

Bạch Lục Minh: “Chắc chắn rồi. Chắc chắn rồi.”

Cậu hài lòng nhận lấy đơn hàng đầu tiên sau khi tiếp quản tiệm, nụ cười trên mặt chuyên nghiệp đến mức khiến người ta liên tưởng tới nhân viên tư vấn dịch vụ tang lễ:

“Cảm ơn quý khách đã ghé thăm. Hẹn gặp lại lần sau!”

Bùi Tô Kỳ phẩy tay, dẫn cả đoàn người rầm rộ rời đi như lúc đến.

Vệ sĩ mở sẵn cửa bên hông của phi thuyền, thấy cậu chủ nhà mình đứng ngây ra chưa lên, liền hỏi: “Cậu sao thế?”

“Không biết nữa.”

Bùi Tô Kỳ quay đầu lại liếc về phía tiệm sửa chữa, cau mày: “Rõ ràng hôm nay đến là để giải quyết chuyện, nói là hoàn thành mục tiêu cũng không sai… Nhưng chẳng hiểu sao, cứ cảm thấy như có gì đó không đúng?”

Cứ như thể… mình vừa bị dắt vào một cái bẫy lùa gà vậy.

Đám vệ sĩ cũng nhìn nhau: “Không đúng chỗ nào cơ?”

“Thôi kệ, tuần sau quay lại thu tiệm!”

Cuối cùng Bùi Tô Kỳ lắc đầu, lên phi thuyền.

Dù gì cái giáp đó cũng không thể nào sửa được, hôm nay còn có hẹn nhậu rồi, không thèm nghĩ nữa!

Âm thanh động cơ dần xa.

Bên trong tiệm, Bạch Lục Minh thong thả cất bản hợp đồng mới vào tập hồ sơ, rồi đứng dậy bước vào khu sửa chữa phía sau.

Dựa vào mã số, cậu nhanh chóng tìm thấy chiếc giáp mà nhà họ Bùi gửi tới trong một khoang máy ở góc phòng.

Giáp đã được lắp sẵn vào hệ thống kiểm tra.

Lúc chỉ nhìn đơn đặt hàng thì còn chưa rõ ràng, nhưng giờ mở khoang ra, liếc một cái vào cấu trúc bên trong, Bạch Lục Minh lập tức hiểu ra vì sao nhà họ Bùi lại tự tin đến thế.

Trước đây chỉ nghe nói nhà họ Bùi có giao dịch với khu Thanh Long, không ngờ họ còn lấy được cả loại giáp kiểu này.

Quả thật đây không phải thứ mà thợ sửa bình thường có thể xử lý được.

Về phía nhà họ Bùi, đã biết rõ tình trạng cái giáp, vậy mà vẫn cố tình đem gửi xuống cái tiệm sửa dưới khu hạ thành này, rõ ràng là sớm đã nhắm vào cửa tiệm của ông Lục.