Chương 7

“Không phải tôi cù nhây, tôi nói nghiêm túc đấy.”

Bạch Lục Minh đi tới bàn làm việc ở góc phòng, lục trong tập hồ sơ ra tờ đơn hàng gốc, cúi đầu đọc từng dòng, gật gù: “Triệu chứng giáp máy bên anh gặp phải tôi nắm được rồi. Yên tâm đi, sửa được.”

Bùi Tô Kỳ suýt nữa bị nghẹn thở:

“Cậu có biết đây là giáp máy loại gì không? Cậu nói sửa được là sửa được chắc?”

Bạch Lục Minh gật đầu không chút do dự: “Ừ, tôi nói sửa được là sửa được. Anh cứ yên tâm. Tháng trước tôi vừa mới lấy được chứng nhận kỹ sư sửa chữa, có bằng hành nghề đàng hoàng, đảm bảo hợp pháp.”

“…”

Bùi Tô Kỳ thực sự tức đến bật cười.

Cái giáp đó đến kỹ sư cấp 9 còn không dám đảm bảo sửa xong, thế mà cái thằng mới có bằng được có một tháng, non choẹt như thế, lấy đâu ra cái gan mà dám mạnh miệng như vậy?

Lại nhìn về phía Bạch Lục Minh, ánh mắt của Bùi Tô Kỳ bây giờ đã như thể đang nhìn một thằng ngốc ngây thơ chẳng biết sợ là gì.

Sau một hồi gồng mình nhịn cười, hắn mới rặn ra được một câu: “Cậu tự tin vậy, cha cậu biết không?”

“Chắc là biết đấy.”

Bạch Lục Minh cầm bản đơn hàng gốc bước lại gần, nghĩ ngợi một chút, rồi nở nụ cười rạng rỡ: “Cái gì mà… Bùi gì ấy nhỉ… À, gọi là cậu Bùi đi. Trông anh có vẻ rất cần dùng gấp cái giáp này nhỉ?”

Bùi Tô Kỳ: “… ừ?”

Đúng là có hơi gấp, nhưng không phải vì cái giáp, mà là vì phải giao hàng cho kịp.

Nụ cười của Bạch Lục Minh càng rạng rỡ hơn nữa: “Hay là thế này đi, nếu bên anh thực sự không đợi được nửa tháng thì tôi cũng có thể…”

Bùi Tô Kỳ chen ngang: “Ký hợp đồng chuyển nhượng?”

Bạch Lục Minh: “Mở gói dịch vụ ưu tiên cho anh.”

Hai người gần như đồng thanh nói cùng lúc.

Bùi Tô Kỳ: “Hả?”

Dịch vụ ưu tiên gì cơ?

“Chỉ cần anh chịu bỏ tiền, tôi sẽ bỏ sức.”

Bạch Lục Minh mỉm cười nhã nhặn:

“Tiệm sửa chữa của ông Lục, tận tình phục vụ quý khách. Bỏ tiền không mua thiệt, bỏ tiền không mua sai — chỉ cần anh chịu trả gấp 20 lần giá gốc, tôi cam đoan trong một tuần, tôi sẽ làm ngày làm đêm để sửa xong cho anh.”

Khóe miệng Bùi Tô Kỳ khẽ giật:

“Một tuần… cam đoan sửa xong? Cậu chắc chứ? Nếu mà thật thì cũng không hẳn là…”

Quản gia đứng bên cũng ngẩn người.

Hai… hai mươi lần tiền công?

Thấy thiếu gia nhà mình sắp gật đầu ngay tại chỗ, ông ta vội vàng kéo người lại, hạ giọng thì thào:

“Thiếu gia ơi, cái đơn hàng đó hồi đầu vốn đã báo giá cao lắm rồi, giờ mà tăng lên gấp hai mươi lần thì vượt ngân sách lão gia giao cho cậu để xử lý vụ này đấy!”

“Vượt thì vượt. Dù có tăng đến một trăm lần cũng chẳng sao cả.”

Bùi Tô Kỳ liếc quản gia một cái đầy khó hiểu:

“Ông quên cái giáp đó từ đâu ra rồi à? Dưới khu này có mấy cái tiệm đủ trình? Nếu thằng nhóc này sửa được thật, tôi lấy đầu mình cho mấy ông đá banh luôn!”

Quản gia nghe xong thấy cũng có lý.