Thấy Bạch Lục Minh im lặng, Bùi Tô Kỳ chủ động lên tiếng:
“Bây giờ tình hình sao rồi? Ông già họ Lục đó đâu? Chết thật rồi à?”
Bạch Lục Minh gật đầu: “Vừa mới làm lễ tang xong.”
“Thế thì đáng tiếc quá. Xin chia buồn nhé.”
Mồm thì nói vậy, nhưng trên mặt Bùi Tô Kỳ chẳng có tí biểu cảm tiếc thương nào.
“Đã vậy thì bên tôi cũng không làm mất thời gian nữa. Nào, bắt đầu kiểm tra khoản bồi thường đi.”
Nghe đến đó, nụ cười nghề nghiệp trên mặt Bạch Lục Minh hơi khựng lại: “Bồi thường á?”
Tiền còn chưa thấy đâu, đã bắt đầu đòi bồi thường?
Bùi Tô Kỳ liếc mắt ra hiệu cho người phía sau.
Một người đàn ông mặc vest, trông ra dáng quản gia, từ tốn bước tới, rút trong túi ra một tờ hóa đơn rồi đưa cho Bạch Lục Minh:
“Đây là phiếu phụ của đơn hàng sửa chữa mà chúng tôi từng đặt tại tiệm quý vị. Theo điều khoản ký kết ban đầu, quý vị cần phải bồi thường cho chúng tôi 9…”
Bạch Lục Minh liếc nhìn thông tin trên hóa đơn, nhanh chóng cắt lời ông ta:
“Khoan đã.”
Quản gia hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
“Vấn đề lớn đấy.”
Bạch Lục Minh vẫy tay ra hiệu cho quản gia lại gần, rồi chỉ vào dòng chữ ghi rõ trên tờ hóa đơn:
“Nếu tôi không nhìn nhầm, thì ngày hẹn lấy hàng là tận… nửa tháng sau?”
“Đúng vậy.”
Quản gia đáp: “Nhưng bây giờ Lục sư phụ không còn nữa, đơn hàng này chẳng ai tiếp quản được, kết thúc sớm thì chúng tôi cũng tiện tìm người thay thế.”
Ông ta đẩy gọng kính trên sống mũi:
“Khoản bồi thường đã được ghi rõ trong đơn. Nhưng xét thấy thời gian kết thúc sớm, nên chúng tôi chỉ yêu cầu bồi một nửa. Dù vậy thì cũng không phải số tiền nhỏ, mà theo tính toán của chúng tôi thì bên cậu chắc là… không kham nổi đâu.”
Bạch Lục Minh: “Ý ông là gì?”
Quản gia: “Ý là bên tôi đã tính toán sẵn hết rồi. Nếu cần thì đem tiệm sửa chữa này ra thế chấp là vừa đẹp. Nhân tiện lúc nãy ghé qua cục bất động sản, chúng tôi có lấy sẵn mẫu đơn chuyển nhượng quyền sở hữu. Nếu tiện thì cậu chỉ cần ký tên vào là xong.”
Vòng vo đủ kiểu, cuối cùng cũng vào thẳng vấn đề chính.
Hóa ra bọn này nhắm tới cái tiệm sửa này của ông Lục!
Bạch Lục Minh trả lại phiếu sửa chữa cho quản gia:
“Tôi thấy hay là chưa cần gấp đâu, dù gì thời hạn giao hàng cũng chưa tới mà, đúng không?”
Bùi Tô Kỳ ở bên cạnh bắt đầu tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Đến hạn hay không thì có gì khác nhau, dù sao cũng chẳng sửa nổi.”
Bạch Lục Minh đáp: “Chưa thử thì sao biết không sửa được? Nhỡ đâu lại sửa được thì sao?”
Bùi Tô Kỳ: “…”
Biết sửa là biết sửa, không biết là không biết, sửa giáp máy mà còn mong có chuyện “biết đâu được” à?
Cậu tưởng tháo lắp linh kiện là chơi xổ số liên tinh chắc?
Bùi Tô Kỳ không biết lần thứ mấy liếc nhìn đồng hồ: “Đừng có ở đây cù nhây nữa, câu giờ thế chẳng có ý nghĩa gì đâu. Tôi nói thế là vì muốn tốt cho cậu đấy. Giờ cậu chỉ cần bồi thường phí vi phạm hợp đồng, chứ để lố hạn, đến lúc đó cậu có bán thân cũng đền không nổi toàn bộ số tiền đâu. Mau ký cái hợp đồng chuyển nhượng tiệm này đi, để tôi còn mang giáp máy về tìm người khác làm tiếp. Chiều nay còn có hẹn uống rượu, không rảnh mà lằng nhằng với cậu mãi.”