Cậu gần như ngửi thấy… mùi “con mồi béo bở”.
“Rẹt—!” Một tiếng vang lên, cửa cuốn bị ai đó từ bên ngoài hất mạnh lên.
Bụi bay tán loạn theo chấn động. Một trong số vệ sĩ đi cùng đột ngột bật ra một chiếc ô lớn hình chữ nhật, hoàn hảo che chắn người đứng giữa khỏi bụi bặm.
Nhưng dù vậy, bờ vai người đó vẫn bị dính bẩn mất một góc.
“Xin lỗi, cậu Bùi!”
“Cậu không sao chứ, cậu Bùi!”
“Tôi lau sạch ngay đây!”
Hiện trường lập tức rơi vào một trận lộn xộn ngắn ngủi.
Bạch Lục Minh đứng tại chỗ, trơ mắt nhìn một đám người khí thế hùng hổ trong chớp mắt đã vây kín cậu công tử kia, không biết moi từ đâu ra khăn lau, dung dịch tẩy rửa và nước hoa, túm tụm lại xử lý sạch sẽ ngay tại chỗ, náo nhiệt chẳng khác gì mở hội.
Bạch Lục Minh: “…”
Đám này rốt cuộc đến đây làm gì vậy?
Ước chừng vài phút sau, bộ đồ bị dính bẩn trên người cậu công tử đã được xử lý sạch bong, hắn ta liếc mắt ra hiệu cho người ta mang ghế đến, rồi ung dung ngồi xuống ngay chính giữa.
Lúc này hắn ta mới chậm rãi ngẩng đầu lên, như thể bây giờ mới để ý đến sự hiện diện của Bạch Lục Minh:
“Ra là ông già đó không có ở đây, mày là con trai ổng đúng không?”
“Là tôi.”
Bạch Lục Minh lập tức nở nụ cười chuyên nghiệp, xoa tay bước lên chào hỏi rất lễ phép: “Xin hỏi, tôi có thể giúp gì cho quý khách?”
“Tránh ra tránh ra, đứng yên đó đi. Đây là cậu Bùi Tô Kỳ, cậu Bùi đấy, mày tưởng ai cũng có thể lại gần à?”
Chưa kịp tới gần, Bạch Lục Minh đã bị một người chặn lại.
Cậu liếc qua, cánh tay chắn trước mặt mình thò ra từ tay áo của vệ sĩ, toàn bộ là khung kim loại đen xanh, kéo dài tới tận trong cánh tay.
Rõ ràng là tay giả đã được cấy ghép vào cơ thể—cái ô lớn khi nãy cũng chính là bật ra từ cánh tay này.
Không chỉ người đó, những vệ sĩ đi theo hôm nay ai cũng có một mã số được khắc ở cổ, trên người còn loáng thoáng nhiều chi tiết máy móc—rõ ràng là qua chỉnh sửa cơ thể, trưng ra đúng kiểu trò giải trí quái đản của giới nhà giàu.
Công nghệ ngày nay đã phát triển tới mức chỉnh sửa cơ thể bằng máy móc là chuyện quá đỗi bình thường, đám người thuộc giới thượng lưu đều thích giữ vài nhóm vệ sĩ “sáng tạo” như vậy để làm hình ảnh.
Dù vậy, ở cái tinh cầu hoang vu này thì vẫn còn khá hiếm, nếu đến vùng Thanh Long, nơi tụ tập fan cuồng của mấy vị đại nhân nào đó, tỉ lệ cơ thể máy móc hóa có khi lên đến hơn 85%.
Một kiểu “phụ kiện thời thượng”, theo nghĩa nào đó.
Bạch Lục Minh thì chưa từng nghe đến cái tên “Bùi Tô Kỳ”, nhưng biết ở khu thượng thành có nhà họ Bùi, mà đã là nhà họ Bùi thì đúng là thuộc hàng “có số có má” ở cái tinh cầu cằn cỗi này.
Ừ, tất nhiên là chỉ có số má ở cái tinh cầu này thôi — nói trắng ra thì cũng chỉ là ông vua con vùng quê.