Chương 47

“Không vội, đợi thêm chút nữa.” Hạ Ỷ Lam sắp xếp gọn chiếc bộ đẩy cuối cùng vừa lắp xong: "Đợi đến lúc cậu thật sự chịu không nổi, thì cứ báo thẳng tin tôi mất tích cho hội đồng quản trị, để bọn họ tự lo. Yên tâm đi, đám cáo già trong hội đồng đó không để chuyện này lộ ra ngoài đâu. So với tôi, thứ bọn họ quan tâm hơn là giá trị thị trường. Trước khi xác nhận tôi đã chết một trăm phần trăm, Tập đoàn Cơ Giới Chúng Sinh vẫn sẽ mang họ Hạ.”

Đường Tư Cầm do dự: “Vậy nếu bọn họ thật sự công bố tin anh đã chết thì sao?”

“Vậy thì phải xem bọn họ có bản lĩnh thay triều đổi đại thật hay không.” Hạ Ỷ Lam bình thản nói: "Vừa hay, tôi cũng thật sự muốn xem thử lúc tôi không có mặt, bọn họ có thể giở ra trò gì.”

Đường Tư Cầm muốn nói lại thôi: “Ê? Ê…”

Hắn không biết ông chủ nhà mình giờ đang sống ra sao, nhưng thân là trợ lý riêng, mấy hôm nay hắn thực sự cảm thấy như sống trong nước sôi lửa bỏng. Mới vài ngày mà sắc mặt đã vàng vọt, cả người tiều tụy, trẻ tuổi như vậy mà đã phải đối mặt với nguy cơ hói đầu, đúng là quá thảm rồi.

Đường Tư Cầm: “Quay lại chuyện chính, ông chủ, lần này anh có tìm được thứ đó không?”

“Chưa.” Đúng lúc này có người gõ cửa bên ngoài tiệm sửa. Hạ Ỷ Lam liếc về phía xưởng sửa chữa: “Chuyện bên cậu tự xử lý đi. Tôi bên này còn bận, lần sau liên lạc lại.”

“Ơ, anh đợi đã… tút tút… tút tút tút…”

Đường Tư Cầm căn bản không có cơ hội nói thêm gì, cuộc gọi đã bị cắt ngang một cách vô cùng dứt khoát.

Hạ Ỷ Lam tiện tay tháo thiết bị liên lạc tạm thời ra, liền thấy Bạch Lục Minh ló đầu ra khỏi xưởng sửa chữa, rất tự nhiên ra lệnh: “Ra mở cửa đi.”

Hạ Ỷ Lam đáp một tiếng, đứng dậy bước tới cửa.

Vừa kéo cửa cuốn lên, hắn đã thấy một đội phi thuyền cực kỳ phô trương đang lơ lửng giữa không trung.

Hạ Ỷ Lam cúi mắt nhìn người trước mặt đang ăn mặc theo kiểu như muốn cả thế giới biết mình là con nhà giàu.

Đối phương cũng đánh giá hắn từ trên xuống dưới: “Ủa, sao đổi người rồi? Lục Minh đâu?”

Chưa kịp để Hạ Ỷ Lam trả lời, một bóng người đã từ trong tiệm sửa chạy ra:

“Ở đây ở đây, thiếu gia Bùi tới rồi, mau vào đi.”

Hạ Ỷ Lam liếc nhìn nụ cười như gió xuân mà Bạch Lục Minh chưa từng dành cho hắn, khẽ nghiêng người nhường đường cho nhóm người kia vào.

Bùi Tô Kỳ có hơi bất ngờ vì tiệm nhỏ tồi tàn của Bạch Lục Minh vậy mà còn có người làm khác, liền nhìn Hạ Ỷ Lam thêm vài lần.

Hắn vừa đi vào vừa ghé sát tai quản gia, hạ giọng: “Thấy chưa, tôi nói mà, chắc chắn là chưa sửa xong! Gấp gáp nịnh bợ chúng ta thế này là đang muốn xin khất thêm thời gian đây!”

Quản gia phụ họa: “Cậu định gia hạn cho cậu ta thêm mấy ngày?”

“Làm gì có chuyện đó.” Bùi Tô Kỳ cười khẩy: "Giờ trong mấy tiệm sửa chưa bị thu hồi chỉ còn mỗi chỗ này, tất nhiên là phải nhanh chóng xử lý để giao lại cho ba tôi rồi! Ông cụ mà vui, không chừng lại chia thêm cho tôi một khoản tiêu vặt lớn ấy chứ! Mà nói thật, có lúc tôi cũng không hiểu ba tôi nghĩ gì nữa, tự nhiên hứng lên đi thu mua cả đống tiệm sửa, có nghe nói là định mở chuỗi sửa chữa gì đâu…”