Chương 45

Clayon càng nghe càng hứng thú:

“Người cậu tìm là kiểu nhân tài kỹ thuật à? Có hồ sơ không? Đưa tôi xem thử.”

“Hiện tại thì… vẫn chưa có.” Lương Đăng vừa nói xong, đã nghe thấy Tiêu Nặc Á bên cạnh cười khẽ. Hắn nhớ lại cảnh bị từ chối không lâu trước đó, tức khí hẳn lên:

“Nhưng chẳng mấy chốc sẽ có thôi.”

Tiêu Nặc Á cười như không cười:

“Vậy thì chờ tin tốt từ bộ phận cơ giáp của cậu, thượng tá Lương.”

“Được rồi, nói chuyện chính đã.” Hai người vốn dĩ ngày thường cũng đã chẳng ưa nhau, Clayon là tổng chỉ huy đã quá quen với chuyện này, bèn vỗ tay một cái, kéo chủ đề trở lại đúng hướng: “Lương Đăng, cuộc họp hôm nay là để bàn về chính sách mới vừa được thông qua, liên quan đến Ngày Tuyển Quân sắp tới. Gọi cậu về là để phổ biến nội dung đó.”

“Chính sách mới?” Lương Đăng nhận lấy tài liệu từ trợ lý tổng chỉ huy, lật ra xem vài dòng liền hơi khựng lại: “Cái này là…”

“Ngày Tuyển Quân được tổ chức đến nay đã năm năm rồi, cư dân đế quốc vẫn luôn rất nhiệt tình đăng ký. Nhưng những tinh cầu hoang vắng như nơi chúng ta đây, dân số dù sao cũng có hạn. Từ số liệu bộ tuyển quân thống kê được, từ năm ngoái số người đăng ký dự bị đã bắt đầu giảm rõ rệt.”

Clayon chậm rãi nói:

“Vì thế sau khi bàn bạc, chúng tôi quyết định điều chỉnh quy tắc tuyển quân, bổ sung chính sách phù hợp cho các tinh cầu nghèo khó, cụ thể là: ở những khu vực dân cư thưa thớt, bất kỳ ai đủ điều kiện nhập ngũ trong vòng ba năm qua mà chưa từng đăng ký làm quân dự bị, đều sẽ được tự động đưa vào danh sách tuyển quân của năm nay.”

Lương Đăng: “Tự động điền tên?”

Clayon gật đầu: “Đã xác định được vài khu vực sẽ áp dụng trước. Cậu xem qua, có gì thắc mắc thì cứ nói.”

Lời vừa dứt, cả phòng họp yên lặng một lúc.

Lương Đăng vẫn đang chăm chú nhìn chằm chằm vào tài liệu trong tay, không nói gì thêm.

Clayon hỏi: “Có gì không ổn sao, Lương Đăng?”

“Không, không có, không có vấn đề gì cả!” Lương Đăng ngẩng đầu lên, lúc này mọi người mới nhận ra nét mặt hắn tràn đầy hưng phấn mãn nguyện:

“Sao lại không đúng ổn, ổn quá là đằng khác!”

Trên đường về cứ mãi nghĩ xem giữa sửa máy và thăng quân hàm cái nào có tương lai hơn, không ngờ vừa về đến nơi đã có tin vui thế này.

Ở vùng hoang vu này, nhiều khu dân cư đã tiêu điều xơ xác, đặc biệt là các khu ổ chuột, ví dụ như dãy phố Ốc Vít – mà lại trùng hợp, nó nằm trong danh sách khu vực áp dụng chính sách mới.

Đấy chẳng phải chính là nơi mà Lục Minh đăng ký hộ khẩu sao?

Gần như là… trực tiếp tống cậu vào danh sách chỉ định tuyển người của bộ phận cơ giáp rồi còn gì!

Lương Đăng bỗng thấy, cuộc đời bị áp KPI đến muốn phát khóc của mình, rốt cuộc cũng vừa lóe lên chút ánh sáng hi vọng.



Không biết từ khi nào, cuộc sống ở chung đã trôi qua được bốn ngày.

Chất lượng sống của Hạ Ỷ Lam tụt không dưới trăm bậc, nhưng sau mấy đêm ngủ chung giường, hắn lại bất ngờ cảm thấy khá thích tiết tấu sinh hoạt ở đây.