Chương 44

Tiếng nói chuyện dần xa, vì lúc họ đến quá rầm rộ nên khi họ đi rồi, ngoài cửa vẫn có không ít người qua đường ghé đầu vào nhìn, thì thầm bàn tán xem vừa rồi xảy ra chuyện gì.

Ánh mắt Bạch Lục Minh từ cánh cửa lớn trống không thu lại, đặt đống tài liệu dày cộp lên bàn, nhướng mày nhìn sang người bên cạnh: “Xem kịch vui không?”

“Ừ, cũng được.” Hạ Ỷ Lam tiện tay cầm một tờ tờ rơi lên xem, ánh mắt lướt qua phần phúc lợi nổi bật trên đó, chân thành nói: “Thật ra đãi ngộ đúng là không tệ, chỉ là…”

Anh chậm rãi ngẩng mắt, vẻ nhìn như tùy ý nhưng trong đáy mắt lại ẩn chứa sự dò xét: “Cậu hình như rất tránh tiếp xúc quá nhiều với quân đội, tại sao vậy?”

Bạch Lục Minh chẳng hề né tránh ánh mắt truy xét của Hạ Ỷ Lam, uể oải duỗi lưng, giọng điệu cũng lười biếng hệt như động tác của cậu: “Tại vì trong quân đội có quá nhiều kẻ giống một số người, đều là lũ chó thối.”

Tổng bộ quân phòng trú.

Xung quanh bàn họp đã kín người, tất cả đều là người phụ trách các bộ phận, cấp bậc quân hàm thấp nhất cũng từ thượng tá trở lên.

Lương Đăng vội vã chạy đến, vừa đẩy cửa vào đã lập tức hứng phải ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn tới.

Một sĩ quan mở lời trước: “Lương Đăng, cuối cùng cậu cũng về rồi. Không về nữa là họp xong luôn đấy. Trông có vẻ thời gian gần đây bộ phận tuyển quân bận rộn thật nhỉ, tôi mấy ngày nay chẳng thấy bóng dáng cậu đâu. Sao, có phát hiện ra mầm non nào sáng giá không?”

Lương Đăng kéo ghế ngồi xuống:

“Có thật một người.”

Câu trả lời này khiến mọi người có chút bất ngờ, ngay cả tổng chỉ huy quân trú phòng – Clayon ngồi chính giữa cũng tỏ ra hứng thú, nghiêng người nhìn sang:

“Là ai mà được cậu đánh giá cao như vậy?”

Lương Đăng vừa định đáp thì đã có người bên cạnh bật cười: “Thôi đi, tình hình tinh khu chúng ta thế nào chẳng phải ai cũng biết? Lắm lắm cũng chỉ là chọn ra người cao nhất trong đám lùn thôi, làm gì có mầm nào sáng đến mức long trời lở đất? Theo tôi thấy thì bộ phận tuyển quân đừng đặt kỳ vọng cao quá, chỉ cần tuyển đủ số lượng, đừng bị què tay gãy chân gì là hoàn thành nhiệm vụ rồi.”

Người nói có mái tóc đỏ rực, ánh mắt phượng sắc bén, tư thế hiên ngang – chính là thượng tá Tiêu Nặc Á, phụ trách bộ phận lính đơn binh.

Một tràng nói năng khơi khơi chẳng chịu trách nhiệm gì, khiến Lương Đăng nghe mà muốn trợn trắng mắt.

Trong tất cả các bộ phận của quân khu này, nếu nói ai sung sướиɠ nhất thì không nghi ngờ gì, chính là bộ phận của Tiêu Nặc Á. Đơn binh vốn chú trọng thể lực, nên mỗi năm họ đều tuyển được lính phù hợp. Dĩ nhiên hắn chẳng phải sốt ruột gì.

Đâu như bên cơ giáp của bọn họ, ở cái nơi nghèo nàn hẻo lánh thế này, đào đâu ra nhân tài máy móc đủ chuẩn? Năm nào thiếu người cũng phải hạ mình đi cầu viện các quân khu khác.

Lương Đăng cực kỳ khó chịu với cái thái độ của Tiêu Nặc Á – loại mặt mũi ăn đủ rồi còn quay sang cười trên nỗi khổ người khác: “Bên các người không thiếu lính thì thong thả cũng phải, nhưng bên tôi thì không có ai! Đợt tuyển quân này, tôi nhất định sẽ tìm được nhân tài ưu tú cho bộ phận cơ giáp!”