Chương 43

Khẽ hắng giọng, Lương Đăng thay đổi cách nói: “Lục Minh, tôi nghĩ có thể cậu vẫn chưa hiểu hết chính sách tân binh mới của chúng tôi. Khác với mấy năm trước, bắt đầu từ năm nay, có tới hơn 30 quyền lợi mới đã chính thức được áp dụng. Chỉ cần được vào danh sách dự bị của quân khu, không chỉ bản thân cậu, mà toàn bộ người nhà cũng sẽ được hưởng quyền lợi độc quyền chưa từng có. Tin tôi đi, nhập ngũ chắc chắn không lỗ, tuyệt đối không bị lừa. Hơn nữa nếu do tôi tiến cử, sau khi nhập ngũ cậu sẽ trực tiếp vào bộ phận cơ giáp, đến lúc đó đảm bảo…”

Một tràng lý lẽ thao thao bất tuyệt đi từ tai phải Bạch Lục Minh vào, rồi lại trôi tuột ra tai trái, cậu không biết nên nói gì, chỉ có thể nhìn người trước mắt đang lảm nhảm không ngừng mà hơi mất tập trung.

Đúng là cậu rời đi quá lâu rồi sao? Tuyển quân giờ giống y hệt bán hàng đa cấp.

Mấy câu này Lương Đăng đã nói rất thuần thục, theo thường lệ thì mới nói nửa đoạn đầu là người ta đã bắt đầu dao động rồi. Nhưng lần này, đến khi hắn khô cả họng, vẫn không nhận được lấy một câu đáp lại.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Bạch Lục Minh đang ngẩng mặt nhìn trần nhà, không biết đang nghĩ gì.

Lương Đăng hắng giọng lần nữa: “Đồng chí Lục Minh?”

Bạch Lục Minh như mới hồi thần: “À à, thượng tá, mấy điều anh nói tôi đều nghe cả rồi.”

Lương Đăng: “Thế…”

Bạch Lục Minh: “Phúc lợi rất tốt, nhưng tôi không còn người thân nào cả, bây giờ tôi là tuyệt hộ rồi.”

Lương Đăng: “Cái đó…”

Bạch Lục Minh: “Vậy nên xin lỗi, tôi chọn ở lại tiệm sửa chữa.”

Lương Đăng, phụ tá: “…”

Im lặng một lát, hai người đồng loạt nhìn về phía người còn lại trong tiệm.

Dịch Lam: “Tôi theo ông chủ tôi.”

Double kill!

Thế giới im lặng đến lạ thường, dù không có gió, nhưng Lương Đăng vẫn cảm thấy mình đang rối loạn giữa trời gió.

Chuyến đi hôm nay vốn dĩ nắm chắc phần thắng, ai ngờ lại “chết” ngay từ phút đầu tiên.

“Hay là xem thử cậu có nhu cầu gì khác không…” Lương Đăng nghĩ ngợi một chút, định đổi cách tiếp cận, vừa mở miệng thì máy liên lạc trong túi lại rung lên.

Hắn lấy ra xem thì thấy là thông báo họp khẩn từ bên pháo đài.

Đúng là biết chọn lúc thật!

Lương Đăng nguệch ngoạc viết số liên lạc của mình lên tờ giấy: “Tôi có việc phải quay về trước. Mấy tờ tài liệu tuyên truyền này cậu cứ giữ lại mà đọc kỹ, tôi là Lương Đăng – thượng tá bộ cơ giáp của quân đội đóng quân. Nếu lúc nào đổi ý, cứ đến tìm tôi bất cứ lúc nào.”

Thấy Bạch Lục Minh sắp lại từ chối, hắn liền nói thêm một câu: “Khi nào rảnh tôi sẽ quay lại.”

Lương Đăng đứng dậy rời đi, phụ tá nhanh chóng theo sau, lúc ra đến cửa còn quay đầu nhìn lại: “Thượng tá, nếu người ta không muốn, hay là… mình tìm chỗ khác? Biết đâu lại tìm được người giỏi hơn?”

Tính khí cố chấp của Lương Đăng cũng bị chọc lên: “Không được! Tôi tin vào mắt nhìn người của mình! Tôi chưa bao giờ nhìn nhầm! Người tôi chọn, nhất định phải mời được!”