Chương 42

Hơn nữa, hình như còn xem rất chăm chú.

Quả nhiên là đứng ngoài cuộc thật.

Bạch Lục Minh hơi nhướng mày, đối diện với ánh mắt nhiệt thành của Lương Đăng, vẫy tay: “Thượng tá, lại đây.”

Cậu ra hiệu cho đối phương nhìn về phía mình chỉ: “Nếu anh hứng thú với thứ này, chỗ tôi còn nữa.”

Dưới sự chỉ dẫn của Bạch Lục Minh, Lương Đăng thấy được hai chiếc bộ đẩy giống hệt nhau đang đặt trên mặt bàn không xa.

Cậu thể hiện rõ sự nhiệt tình: “Giới thiệu với hai anh một chút, người này là Dịch Lam, hai bộ đẩy kia đều do anh ấy tự tay lắp ráp. Trình độ kỹ thuật của anh ấy mạnh hơn tôi rất nhiều, cực kỳ cực kỳ cực kỳ lợi hại luôn!”

Dịch Lam: “…”

Khi Bạch Lục Minh vừa nói câu đầu tiên, Dịch Lam đã mơ hồ đoán được cậu định làm gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu diễn trọn một màn đổ vạ, thành công dời toàn bộ sự chú ý của hai người kia lên mình.

Còn chưa xem xong kịch thì đã bị kéo thẳng lên sân khấu rồi.

“Những cái này là do cậu làm à?”

Liên tục phát hiện được mầm non tốt, sắc mặt Lương Đăng lộ rõ niềm vui: "Thế cậu có hứng thú…”

“Không hứng thú.”

Không để đối phương nói hết câu, Dịch Lam đã thẳng thừng đáp lời.

Hắn liếc qua nụ cười của Bạch Lục Minh: “Tôi chỉ làm công trong cửa tiệm này thôi, mấy cái bộ đẩy này cũng là lắp theo bản vẽ của ông chủ. Mấy chuyện kỹ thuật, vẫn nên hỏi ông chủ chúng tôi.”

Chỉ nhẹ nhàng nói một câu, Hạ Ỷ Lam không hề do dự mà đá lại quả bóng.

Thế là sự chú ý của Lương Đăng lại một lần nữa chuyển về phía Bạch Lục Minh: “Vẽ bản vẽ? Vậy cách lắp ráp này là do cậu nghĩ ra?”

“Sao có thể là tôi được, mấy thứ này là ông Lục nhà tôi dạy.” Bạch Lục Minh chẳng buồn nhận cái bằng sáng chế ấy: “Chỉ là bản gốc bị hỏng, nên tôi mới vẽ lại thôi.”

“Trí nhớ của cậu cũng giỏi thật đấy, bản vẽ phức tạp như vậy mà vẫn nhớ được!” Lương Đăng nhìn cậu, ánh mắt đầy vẻ quyết tâm: "Đồng chí Lục Minh, tôi thay mặt ban tuyển quân của quân khu chính thức mời cậu nhập ngũ, mong cậu nhất định…”

Vấn đề này, Bạch Lục Minh căn bản không cần nghĩ: “Tôi từ chối.”

Bị từ chối liên tiếp, Lương Đăng cũng hơi sững người: “Tại sao?”

Theo hắn biết, việc nhập ngũ đối với người ở hạ khu mà nói phải là cơ hội quý giá khó tìm mới đúng.

Nhưng hôm nay mấy người hắn gặp, ai nấy đều không hề muốn nhập ngũ.

Bạch Lục Minh nhìn Lương Đăng, đáp: “Tại vì làm lính mệt lắm.”

Một khoảng im lặng kéo dài.

Vì câu trả lời quá đỗi đơn giản và thực tế, khiến cả đống lời lẽ hùng hồn mà Lương Đăng đã chuẩn bị đều chẳng còn đất dụng võ.

Hắn há miệng, rồi lại khép lại, lặp đi lặp lại vài lần vẫn không cam lòng: “Cậu không muốn cảm nhận vinh quang của một người lính chút nào sao?”

Bạch Lục Minh không chút do dự: “Không muốn.”

Cảm ơn, tôi từng cảm nhận rồi.

Lương Đăng hoàn toàn nghẹn lời.

Hắn quay đầu nhìn phụ tá của mình, từ ánh mắt đối phương cũng bắt được vẻ bất lực giống hệt mình.