“Xin lỗi, lúc nãy đang bận, để hai anh đợi lâu rồi.”
Bạch Lục Minh đẩy cửa mạnh thêm một cái, cửa cuốn phát ra tiếng “két” chói tai rồi mở hẳn ra.
“Không lâu, không lâu.” Lương Đăng vừa cười vừa bước vào, một tay phẩy đám bụi bay lên, đến khi vào trong rồi mới thấy trong tiệm còn có một người nữa.
Ánh mắt hắn đảo qua hai người trong tiệm, vô tình thấy cổ tay hơi đỏ của Hạ Ỷ Lam, lại liên tưởng đến câu “lúc nãy đang bận” của Bạch Lục Minh, bèn khẽ húng hắng một tiếng: “Trong hai người, ai là Lục Minh?”
“Tôi đây.” Bạch Lục Minh liếc thấy quân hàm trên vai Lương Đăng: “Anh là… thượng tá? Anh tìm tôi có chuyện gì à?”
Lúc còn ở trong cậu đã thấp thoáng nghe thấy vài câu, từ “tuyển quân” gần như đập thẳng vào tai, đủ để khiến cậu mơ hồ đoán được lý do bọn họ đến, nhưng vẫn còn ôm chút may mắn mong là mình nghe nhầm.
Tiếc là ông trời chẳng hề nghe thấy lời cầu nguyện của cậu.
Chưa đợi Lương Đăng lên tiếng, phụ tá bên cạnh đã bước lên, nhét một xấp tài liệu vào tay cậu không chút khách khí:
“Chào cậu, bọn tôi là người của văn phòng tuyển quân. Đây là tài liệu tuyên truyền của bên tôi. Khu quân sự hiện tại vừa mới nâng cấp phúc lợi nhập ngũ, chính sách ưu đãi tăng mạnh, nếu cậu có hứng thú thì cứ xem thử, tin tôi đi, năm nay mà nhập ngũ là lời to!”
Bạch Lục Minh nhìn xấp tài liệu bất ngờ xuất hiện trong tay, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.
Im lặng một lúc, cậu chân thành hỏi ra nghi ngờ trong lòng: “Sao các anh lại tìm đến tận chỗ tôi vậy?”
Đúng là quái lạ thật, cậu ăn bám nhà họ Lục bao năm nay, mấy năm trước cũng chẳng thấy ai từ văn phòng tuyển quân nhiệt tình đến tận cửa mời chào thế này?
Chẳng lẽ nguồn lao động trẻ ở tinh cầu hoang này bị vét sạch rồi?
Hay là bản thân cậu lỡ có chỗ nào thu hút bọn họ? Nói cho cậu biết đi, cậu sẽ sửa ngay!
“Vì cái này.” Lương Đăng lấy thứ trong ba lô ra, giải đáp thắc mắc của cậu:
“Lúc đi mua linh kiện, tôi vừa nhìn đã bị nó thu hút. Ông chủ bảo là cậu lắp, tôi xin địa chỉ rồi tranh thủ lúc rảnh chạy qua đây ngay.”
Cái bộ đẩy trước mắt đúng là rất quen thuộc, Bạch Lục Minh cạn lời: “Chỉ vì cái này thôi à?”
Lương Đăng vô cùng phấn khích:
“Thế còn chưa đủ sao! Cấu trúc bên trong tinh xảo vô cùng, tuy chỉ dùng những linh kiện cơ bản rẻ tiền nhất, nhưng không hề làm ảnh hưởng đến chức năng vốn có của bộ phận, người nghĩ ra cách lắp ráp này đúng là thiên tài!”
“…” Bạch Lục Minh không ngờ một bộ đẩy cậu tùy tiện ráp để mưu sinh lại trở thành lý do khiến quân đội để mắt đến.
Cách đó không xa vang lên một tiếng cười khẽ.
Dù chỉ là một tiếng rất ngắn, nhưng không thể qua tai Bạch Lục Minh.
Cậu quay đầu nhìn sang, lập tức thấy Hạ Ỷ Lam đang đứng chếch phía sau.
Từ lúc hai người kia bước vào, hắn vẫn luôn đứng xem như người ngoài, đến giờ vẫn chưa hề xen vào.