Chương 40

“Tại anh cứ lén lút nên tôi mới hiểu lầm. Sau này đừng làm mấy trò kỳ lạ lúc tôi ngủ, bị thương thì tôi không chịu trách nhiệm đâu.”

Hạ Ỷ Lam ngồi dậy, thong thả vuốt lại nếp gấp trên áo.

Hắn xoa xoa cổ tay đỏ vì bị siết, nhìn Bạch Lục Minh, trong đầu nhanh chóng hiện lên phản xạ cảnh giác vừa rồi:

“Cảnh giác vậy, cậu từng đi lính à?”

Bạch Lục Minh đang cúi xuống nhặt linh kiện rơi dưới đất, động tác khựng lại một chút, rồi bình thản cúi người nhặt ốc vít bên cạnh: “Sao có thể, đi lính cực lắm, đời này tôi không làm mấy việc khổ sở vậy đâu.”

Hạ Ỷ Lam nhìn theo động tác của cậu, vừa định nói tiếp thì bất chợt nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập từ bên ngoài.

Giọng nói to khoẻ vang vọng qua lớp cửa cuốn rung lên: “Có ai bên trong không ạ? Chúng tôi là đơn vị chiêu mộ binh sĩ! Bảo vệ đế quốc, mọi người đều có trách nhiệm! Chính sách phúc lợi mới, mời tìm hiểu ngay!”

Hai người đứng trước cửa tiệm sửa đồ, đều mặc quân phục, dáng đứng thẳng tắp, xuất hiện ở nơi như phố Ốc Vít này liền thu hút không ít ánh nhìn của người qua lại.

Viên phụ tá gõ cửa tiệm, khi nhìn về phía Lương Đăng thì vẫn có vẻ hơi do dự:

“Thượng tá, anh chắc chắn muốn đến đây tìm người à? Mấy ông chủ tiệm linh kiện đều nói rồi, người này chỉ là một kẻ ăn bám không cầu tiến, cái bộ đẩy đó cũng chỉ là lắp từ bản thiết kế mà người nhà để lại, nghe kiểu gì cũng không giống dân kỹ thuật đâu.”

Nghe khẩu khí đó, rõ ràng là hắn cảm thấy thượng tá nhà mình bị chỉ tiêu tuyển quân đè đến phát điên rồi.

Lương Đăng không trả lời mà hỏi ngược lại: “Là ăn bám hay dân kỹ thuật thì quan trọng sao?”

Phụ tá khựng lại: “…Không quan trọng sao?”

“Hời hợt.” Lương Đăng chậm rãi lắc ngón trỏ: "Bây giờ điều duy nhất quan trọng là, người này đã khiến tôi hứng thú. Cấu trúc bên trong của bộ đẩy đó anh cũng đã thấy rồi, tin tôi đi, cái nhà này tuyệt đối không phải người thường. Bây giờ tôi chỉ muốn biết toàn bộ thông tin về cậu ta.”

Phụ tá: “…”

Bây giờ hắn bắt đầu nghi ngờ thượng tá vì áp lực quá lớn mà đọc tiểu thuyết tổng tài quá nhiều.

“Còn chưa mở cửa, không có nhà à?” Lương Đăng đợi một lát không thấy động tĩnh, đang định bước lên gõ tiếp, tay vừa giơ lên thì cửa cuốn bên trong đã được mở ra một nửa.

Hắn cúi người nhìn vào trong, vừa khéo chạm mặt Bạch Lục Minh cũng đang cúi đầu nhìn ra ngoài.

Lương Đăng nở một nụ cười hòa nhã nhất mà mình có thể làm ra: “Chào cậu.”

Bạch Lục Minh lập tức nhìn thấy bộ quân phục trên người đối phương — rõ ràng là một biểu tượng thân phận: “…À, chào anh.”

Vừa nói, cậu vừa liếc nhìn Hạ Ỷ Lam đang đứng chếch phía sau, thấy đối phương không có ý định tránh mặt hai quân nhân kia thì cũng hiểu ra.

Xem ra suy đoán trước đó của cậu là đúng rồi, nhóm người từng truy sát Hạ Ỷ Lam chắc chắn là đến từ nội bộ Tập đoàn Cơ khí Chúng Sinh, không liên quan đến quân đội đế quốc.