Nói gì thì nói, ai ở đây chả biết gốc gác “con lạc mất rồi tìm lại” của lão Lục này, từ lúc nhận nhau tới giờ có làm được cái gì ra hồn đâu. Giờ lão Lục chết rồi, thằng ăn bám này coi như mất chỗ dựa. Là láng giềng bao năm, cũng muốn chìa tay giúp một chút.
Bạch Lục Minh nghe vậy thì bật cười lớn:
“Hộp đêm hả? Chỗ đó đâu phải ai cũng vô được.”
Tên đầu đinh gật đầu chắc nịch: “Mày yên tâm. Cái mặt mày vô được chắc luôn!”
Bạch Lục Minh chắp tay kính cẩn: “Anh Đinh đúng là người biết nhìn hàng.”
Tên đầu đinh cười khoái chí: “Thế mày…”
“Nhưng ý tốt này tôi chỉ dám nhận trong lòng thôi.” Bạch Lục Minh cười nhẹ, giọng bình thản: “Nãy cũng nói rồi, tôi tạm thời chưa tính bán tiệm. Dù gì cũng là tâm huyết nửa đời của lão Lục, tôi phải thay ổng giữ, tiếp tục mở cửa buôn bán.”
Nói xong, Bạch Lục Minh liếc đồng hồ, cũng chịu buông tha cho gã trung niên đang toát mồ hôi vì sợ phải coi video pháo hoa nữa. Cậu vẫy tay chào mọi người: “Giờ tôi về dọn mấy đơn đặt hàng trong tiệm đây. Gặp sau nhé.”
“Ừ, gặp sau, gặp sau.”
Cậu cười với họ một cái, mấy người cũng vẫy tay chào lại theo phản xạ. Đến khi nhìn cái dáng cao gầy kia đi vào tiệm sửa chữa đối diện, họ mới bắt đầu nhìn nhau.
“Khoan… nó nói gì đấy? Nó tính tiếp tục mở tiệm sửa chữa của lão Lục à?”
“Nó biết sửa mấy thứ như cơ giáp với máy móc hả?”
“Trong ấn tượng của tao thì… chắc không biết?”
“Hay mình nhắc nó một tiếng? Lỡ sửa hỏng còn phải đền gấp mấy lần ấy chứ!”
“Haiz, nói thật hộp đêm cũng ngon mà. Nếu tao có mặt như nó thì tao đi lâu rồi, tiền đếm chắc mỏi tay.”
…
Những lời xì xào bàn tán vang lên.
Nhưng Bạch Lục Minh làm như không nghe thấy gì, bước tới cửa tiệm, mở khóa rồi kéo cửa cuốn lên. Bụi rớt xuống làm cậu ho sặc sụa mấy tiếng.
Cậu vẫy tay cho tan bớt bụi đi, cúi người chui vào trong.
Đèn cảm ứng trong tiệm bật sáng khi cậu bước vào.
Bạch Lục Minh không phải chưa từng vào đây. Cậu đi thẳng tới bàn làm việc trong góc, rút chìa khóa mở ngăn thứ ba, lấy ra một tập hồ sơ.
Đây là mớ đơn đặt hàng còn tồn của tiệm.
“Ít vậy à…” Cậu nhíu mày chán ghét.
Trong ấn tượng của cậu, lão Lục trước giờ vẫn kiếm được kha khá. Chẳng lẽ tất cả đều nhờ vào cái tiệm tàn tạ này sao?
Cậu tháo dây cột hồ sơ, vừa định mở thì ngoài cửa vọng vào giọng nói:
“Ủa, không phải nói thằng họ Lục chết rồi hả? Sao tiệm này còn mở cửa vậy?”
Lúc vào, Bạch Lục Minh chỉ kéo cửa cuốn lên một nửa. Từ chỗ ngồi của cậu, có thể nhìn ra ngoài thấy một đám người không biết tụ từ lúc nào, sau lưng còn lấp ló mấy chiếc phi thuyền lơ lửng, làm con phố vốn chật hẹp càng thêm ngột ngạt.
Chỉ cần nhìn ngoại hình thôi cũng biết, mỗi chiếc đều là loại sang chảnh chẳng thuộc về cái khu hạ thành rách nát này.
Khóe mắt Bạch Lục Minh hơi nhướng lên, ánh nhìn trong đáy mắt cũng khẽ sáng.