Máy móc vận hành phát ra tiếng ma sát ầm ì, ánh sáng yếu ớt cùng mùi dầu nồng khiến không khí thêm ngột ngạt.
Người trong phòng bình thản nằm gục trên bàn làm việc, tóc bạc mềm mại rũ xuống bên tai, dưới ánh đèn trần lại toát ra vẻ cuốn hút lạ kỳ giữa môi trường khắc nghiệt.
Ngủ rồi.
Hạ Ỷ Lam lúc này mới nhớ ra, ở nhà Bạch Lục Minh mấy hôm nay, lần nào cũng là hắn ngủ trước, đây là lần đầu tiên thấy người kia lúc ngủ.
Khi bước tới gần, hắn đã vô thức nhẹ chân hơn rất nhiều.
Tiến lại gần, Hạ Ỷ Lam cúi đầu, điều đầu tiên anh thấy là cổ áo rộng thùng thình để lộ l*иg ngực rắn chắc: “…”
Chỉ có thể nói rằng, bất kể lúc nào, người này cũng chưa từng có khái niệm mặc đồ cho chỉnh tề.
Ban đầu chỉ nhìn lướt qua, nhưng Hạ Ỷ Lam lại vô tình bắt gặp một tia sáng yếu ớt loé lên trong khóe mắt.
Một luồng sáng cực kỳ yếu, nhưng với Hạ Ỷ Lam thì lại quá quen thuộc — đó chính là ánh sáng điện tử chỉ xuất hiện ở thiết bị vi mô.
Và vừa rồi, tia sáng ấy dường như phát ra từ…
Hạ Ỷ Lam cúi đầu, chậm rãi khom người tìm kiếm nguồn sáng kia.
Mấy khuy áo trước ngực Bạch Lục Minh vốn đã bung, dưới động tác của Hạ Ỷ Lam, phần khuy dưới cũng lần lượt bị cởi.
Cổ áo vốn đã lỏng lẻo lại càng trễ xuống.
Tay Hạ Ỷ Lam tiếp tục lần xuống, sắp sửa cởi thêm một nút nữa thì người trước mặt bỗng vô thức nhúc nhích.
Đây là phản xạ bản năng khi cảm nhận được có người tới gần.
Một luồng sát khí lạnh lẽo vụt qua.
Chưa kịp phản ứng gì, Hạ Ỷ Lam đã bị một bàn tay xương khớp rõ ràng ghì chặt xuống bàn, cổ họng bị khóa chặt.
Cơ thể Bạch Lục Minh đã phản ứng hoàn chỉnh với tình huống đột ngột, nhưng thần sắc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
Cậu hơi cau mày, cuối cùng cũng nhìn rõ mặt Hạ Ỷ Lam, sau một thoáng im lặng, ánh mắt thoáng hiện vẻ nghi ngờ:
“…Anh định đánh lén tôi làm gì?”
“…” Hạ Ỷ Lam nằm trên mặt bàn cứng ngắc, nhướng mày đầy ẩn ý, hỏi lại:“Đánh lén?”
Theo ánh mắt hắn, Bạch Lục Minh thấy bàn tay vẫn đang đặt trên cổ áo mình, rồi nhìn xuống hàng nút đã mở phân nửa.
Im lặng một lúc, cậu đổi câu hỏi:
“Anh định giở trò với tôi à?”
Hạ Ỷ Lam mỉm cười không tiếng động:
“Nhìn cái tư thế hiện giờ, rốt cuộc là ai đang giở trò với ai?”
Ánh mắt Bạch Lục Minh hạ xuống, lập tức thấy rõ cơ thể Hạ Ỷ Lam duỗi dài trên mặt bàn, còn bản thân thì đang đè lên, tư thế đầy mờ ám.
Một tay cậu siết cằm hắn, tay kia giữ chặt cổ tay trái hắn. Nếu muốn, chỉ cần hơi nghiêng người là có thể…
Điều quan trọng nhất là, Hạ Ỷ Lam vẫn giữ nguyên tư thế như vậy, vẻ mặt như đang mời gọi, hoàn toàn không có ý phản kháng.
Bạch Lục Minh: “…”
Im lặng.
Một khoảng im lặng dài.
Cuối cùng, Bạch Lục Minh buông tay, thả người ra.
Cậu xuống bàn, chỉnh lại áo quần rối loạn, thái độ phủi sạch trách nhiệm: