Với mức độ chấn thương này, nếu đổi lại là Bạch Lục Minh thì chắc giờ đã nhảy tưng tưng rồi. Hạ Ỷ Lam được chăm mấy ngày mà vẫn kêu đau, rõ là được chiều hư rồi.
Bạch Lục Minh âm thầm lắc đầu, bước tới cạnh giường: “Được rồi, tôi làm.”
Hạ Ỷ Lam vốn chỉ định trêu thử xem phản ứng của đối phương thế nào, không ngờ Bạch Lục Minh lại thật sự ra tay.
Khoé miệng hắn hơi khựng lại theo động tác ấy.
Từng chiếc cúc được cởi ra, lớp chai sần nơi đầu ngón tay thi thoảng lướt qua da thịt trước ngực, mồ hôi vì sốt đọng lại khiến nhiệt độ cơ thể hắn dường như càng cao hơn. Đây là lần thứ hai hắn bị đàn ông cởϊ áσ, mà vẫn là cùng một người.
Áo cởi ra, từng vòng băng gạc cũng dần được tháo, khăn ấm lau kỹ xung quanh vết thương, thuốc mới lần lượt được đắp lên.
Trong phòng im phăng phắc, không ai lên tiếng, chỉ còn lại tiếng hít thở.
Ánh mắt Hạ Ỷ Lam rơi xuống, liền thấy gương mặt thanh tú dưới mái tóc ánh bạc. Khi xử lý vết thương, không còn kiểu cười cợt thường ngày, mà nghiêm túc như biến thành người khác.
Động tác của Bạch Lục Minh rất thuần thục, cứ như từng làm vô số lần rồi.
Chỉ có những người từng đối mặt với sống chết, mới có thể bình thản như vậy.
Do vừa từ cửa hàng về, tóc Bạch Lục Minh vẫn còn vương mùi dầu máy, lẫn mùi mồ hôi – một thứ mùi rất hợp với khu hạ thành này.
Nếu không nhờ vào kỹ thuật băng bó quá thành thạo cùng cách xử lý vết thương chuyên nghiệp, thì người này gần như không có chút gì lạc quẻ với nơi đây.
Nhưng rất rõ ràng, cậu không thuộc về nơi này.
Khi ngón tay lướt qua bụng truyền tới một cơn đau, Hạ Ỷ Lam khẽ hít sâu.
Lúc cúi đầu nhìn xuống, đúng lúc bắt gặp Bạch Lục Minh ngẩng đầu lên:
“Xong rồi, toàn bộ vết thương đã xử lý…”
Đôi môi suýt nữa chạm nhau vì bất ngờ khiến câu nói bị ngắt giữa chừng.
Bạch Lục Minh sững người một chút rồi mới tiếp lời: “…Xong.”
“Ừm, cảm ơn.” Vài giây sau Hạ Ỷ Lam đáp lại. Hắn không vội mặc áo, mà nhìn thẳng vào mắt Bạch Lục Minh, hỏi thẳng nghi ngờ trong lòng: “Nói mới nhớ, hình như từ đầu tới giờ cậu chưa từng hỏi tôi là ai, vì sao vậy?”
Câu hỏi vừa thẳng thắn vừa mang tính dò xét, đáp lại là một câu phản vấn đầy khó hiểu: “Tôi hỏi để làm gì?”
Cậu chỉ Hạ Ỷ Lam, lại chỉ vào mình, rồi làm động tác cắt rạch ranh giới rõ ràng:
“Anh là anh, tôi là tôi, giữa chúng ta là mối quan hệ tiền bạc thuần tuý. Sau khi anh dọn đi, phần lớn là chẳng còn dính dáng gì nữa. Trong trường hợp này, biết ít đi mới càng an toàn với tôi. Ít ra, sẽ giảm được không ít khả năng bị gϊếŧ diệt khẩu.”
“…” Hạ Ỷ Lam chấp nhận cách nói đó: “Cũng đúng.”
Hắn cúi đầu nhìn băng gạc trên người, nghĩ một chút rồi nói: “Vết thương do súng bắn chắc cũng gần khỏi rồi, mai tôi đi cùng cậu tới cửa hàng xem thử.”
Bạch Lục Minh liếc nhìn hắn, bình thản đồng ý: “Ừ, được thôi.”