Chương 35

Bạch Lục Minh vừa nói vừa cười, vỗ vỗ vai Charlie: “Tôi lên trước đây, không thì người ta đợi sốt ruột mất.”

Charlie: “…Ồ hề hề, tôi hiểu rồi, hiểu rồi, đi đi.”

Bạch Lục Minh xách túi thuốc, bước lên cầu thang sắt ngoài tường. Cảm thấy có ánh mắt dõi theo, cậu ngẩng đầu nhìn, liền bắt gặp Hạ Ỷ Lam đang dựa vào cửa, cúi mắt nhìn mình.

Không biết đứng đó bao lâu rồi.

Bạch Lục Minh: “Chào buổi sáng, trông hôm nay có vẻ tỉnh táo đấy.”

Khoé mắt Hạ Ỷ Lam lướt qua ánh chiều vàng thấm nửa bầu trời, khẽ đáp: “Chào buổi sáng.”

Ánh nhìn rơi xuống trước cửa quán bar của Charlie: “Hoá ra khu các anh hay bàn về xu hướng tình cảm nhỉ.”

Tầng lầu thấp bé cũ kỹ vốn dĩ chẳng cách xa mặt đất là mấy, Bạch Lục Minh cũng chẳng ngạc nhiên khi Hạ Ỷ Lam nghe thấy cuộc trò chuyện phía dưới.

Cậu tiện tay nhét túi thuốc vào tay hắn, đẩy cửa vào nhà: “Chỉ tán gẫu linh tinh thôi. Sao, anh cũng hứng thú với chủ đề này à?”

Hạ Ỷ Lam theo vào trong: “Hơi có đấy. Dù sao thì cũng trùng hợp, tôi cũng thích đàn ông.”

Bạch Lục Minh chỉ tiện miệng hỏi thế, lúc này đang thay giày, động tác hơi khựng lại, ngoảnh đầu nhìn Hạ Ỷ Lam, chuẩn xác bắt lấy cách dùng từ kia: “Cũng?”

Từ này dùng khá vi diệu, rất khó không khiến người ta nghĩ ngợi lung tung.

Hạ Ỷ Lam gật đầu: “Ừ, thích đàn ông, giống cậu.”

Càng nghe Bạch Lục Minh càng thấy lời này đầy mùi móc máy, nghĩ đến căn nguyên của sự móc máy này, bèn đề nghị: “Nếu anh cảm thấy ở chung với tôi sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng, thì tôi có thể giải thích lại với anh Charlie.”

Hạ Ỷ Lam: “Thế thì khỏi cần.”

Bạch Lục Minh: “Anh nói đấy nhé.”

Ý tứ rất rõ ràng: sau này có chuyện gì thì tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy.

Cậu thay giày xong thì vào rửa mặt, lúc bước ra hai tay đã xắn tay áo lên, đứng xa xa ra hiệu với Hạ Ỷ Lam: “Tôi chuẩn bị xong rồi, nào, cởi đồ ra trước đi.”

Hạ Ỷ Lam nhướng giọng: “Mới biết xu hướng tình cảm thôi, đã vội vàng thế à?”

Bạch Lục Minh: “…Thay thuốc cho anh.”

Cậu thoáng nghi ngờ không biết rốt cuộc ai trong hai người mới là kẻ lươn lẹo:

“Thuốc hôm trước chắc cũng hết tác dụng rồi, tôi mua đợt mới, thay cái khác.”

Hạ Ỷ Lam sớm đã thấy giá ghi trên mấy loại thuốc kia, tuy không phải loại tốt nhất, nhưng cũng ăn đứt mấy thứ vớ vẩn không nguồn gốc mà hôm trước bị đắp lên người.

Nhớ lại hôm qua cậu ta còn than nghèo kể khổ, Hạ Ỷ Lam im lặng vài giây rồi hỏi:

“Nửa ngày nay cậu đi cướp ngân hàng à?”

“Tôi là công dân gương mẫu, thu nhập hợp pháp, lao động chân chính.”

Ánh mắt Bạch Lục Minh rơi thấp vài phân, đúng lúc dừng ở vạt áo hơi mở của Hạ Ỷ Lam, chân mày khẽ nhướng:

“Tự cởi, hay để tôi cởi giúp?”

Hạ Ỷ Lam ngồi ở đầu giường, tay vốn đã đặt lên cúc áo, nghe vậy thì dừng lại, bất chợt đổi ý.

Hắn buông tay xuống, chống hai bên giường, ung dung nhìn Bạch Lục Minh, tư thế thoải mái chẳng khác gì đang mời gọi: “Vết thương hơi đau, hay là cậu giúp đi?”