Chương 33

“Ừ, đây là đơn hàng, ông xem giúp.”

Người đến là Thượng tá Lương Đăng từ Bộ phận Cơ giáp. Hắn đưa đơn đặt hàng cho chủ tiệm rồi kéo ghế ngồi xuống, vừa kiểm đếm vừa bực bội nói:

“Tuyển quân tuyển quân tuyển quân, lại đến mùa tuyển quân. Khu chúng ta năm nào cũng bị xem là kho đạn dự phòng giai đoạn đầu, năm nào cũng phải nhẫn nhịn cho tụi kia cười vào mặt, tức thấy mẹ!”

Trợ lý đi cùng an ủi: “Thượng tá cũng đừng nản, nghe nói năm nay nguồn lính không tệ mà?”

“Không tệ cái con khỉ!” Lương Đăng chửi thề một tiếng: "Chẳng phải là mấy công tử bột hứng lên chơi trò lính mới đăng ký sao? Tôi nói thật, mấy nhà đó hống hách trong khu chúng ta thì thôi, chứ lên trên chỉ là con tép. Mấy thằng ăn chơi đó mà có ích, bên trên đã chẳng phải giao cho tôi âm thầm đi tìm người rồi.”

Nghĩ đến chỉ tiêu chiêu sinh lần này, hắn nhức đầu không thôi:

“Từ sau đợt trùng triều lần đó, hành tinh chúng ta bị tàn phá gần như sạch sẽ, có thể phục hồi tới mức này là tốt lắm rồi. Ai có điều kiện thì sớm đã chuyển đi hết, mấy năm nay lính đơn binh đã đành, bên bộ phận cơ giáp toàn phải xin từ hành tinh khác qua. Bao lâu rồi không tuyển được ai ra hồn? Lần này tôi chẳng mong tuyển được thiên tài kỹ thuật gì, chỉ cần có chút sáng tạo thôi…”

Hắn bỗng dừng lại.

Trợ lý: “Sao thế?”

Lương Đăng đứng bật dậy, bước thẳng tới kệ hàng bên cạnh, lấy xuống bộ đẩy vừa được bày ra. Một tia sáng lấp lóe lên trong mắt hắn:

“Lại đây xem, cậu từng thấy cách lắp ráp như này chưa?”

Trợ lý tới gần, cũng kinh ngạc:

“Hả? Đúng là chưa từng thấy thật!”

Lương Đăng giọng đã đầy hưng phấn: “Cậu nhìn chỗ này, rồi chỗ này nữa… Thiên tài thật đấy! Sao nghĩ ra cách xử lý kiểu này được nhỉ? Còn điều chỉnh được thế này nữa chứ!”

Trợ lý liên tục gật đầu: “Tuyệt thật! Chỗ này với chỗ kia nữa… trời ơi!”

Lương Đăng: “Đúng đúng đúng! Cái chỗ đó cũng…”

Lúc chủ tiệm ôm đống linh kiện từ kho ra, vừa liếc đã thấy hai người chui vào góc nghía nghía bàn tán, liền tò mò đi tới: “Sao thế thượng tá?”

Lương Đăng chỉ vào bộ đẩy:

“Cái này ở đâu ra?”

“Mới thu từ một chỗ hợp tác.” Chủ tiệm nhìn kỹ thấy là cái vừa rồi, lập tức quảng bá: "Thượng tá đúng là biết hàng xịn nha, món này chỉ số cực đẹp, tôi dám đảm bảo còn tốt hơn mấy cái thương hiệu ngoài kia! Đây, đơn kiểm tra hiệu năng nè, vừa test xong! Hàng tốt, giá tốt, cực kỳ đáng tiền, thích thì lấy luôn đi!”

Lương Đăng xem qua bảng chỉ số, ánh mắt dừng lại ở một điểm mấu chốt trong lời ông ta:

“Ông nói thu lại từ bên ngoài? Tức là hàng tự ráp? Người đó bao nhiêu tuổi, trẻ không, từng đi lính chưa?”

Một tràng câu hỏi khiến chủ tiệm hơi choáng: “Cũng trẻ… chắc tầm hai mươi, chắc… chưa đi lính… thì phải?”

Trẻ, hai mươi, chưa từng đi lính!

Ba điểm mấu chốt khiến mắt Lương Đăng sáng rực lên:

“Người đó là ai? Làm việc ở đâu? Là kỹ thuật viên công ty nào?”