Chương 32

Dưới ánh mắt khích lệ của Bạch Lục Minh, ông mới chậm rãi kéo dây kéo ba lô, vừa nhìn thấy bên trong thì mắt tròn mắt dẹt: “Cái này là cậu ráp?”

“Phải phải phải, đúng là tôi ráp, tôi làm.” Bạch Lục Minh rất kiên nhẫn, trả lời liền ba câu rồi nhìn đồng hồ: "Hay là mình test thử hiệu năng luôn đi? Nếu không có vấn đề thì tôi muốn được thanh toán liền, không gạt ông đâu, thật sự sắp không có cơm ăn rồi.”

“Được được được, test liền! Mau test!” Chủ tiệm hành nghề bao năm, chỉ nhìn sơ đã thấy không đơn giản, vội ôm đồ chạy vào trong kiểm tra hiệu năng.

Bạch Lục Minh đứng ngoài ngáp dài chờ đợi, ở phía xa nghe tiếng xôn xao huyên náo, nhìn qua thấy một đám người tụ tập ồn ào, chẳng biết đang làm gì.

Không lâu sau, chủ tiệm mang theo bộ đẩy quay lại, ánh mắt nhìn Bạch Lục Minh hoàn toàn đổi khác:

“Test rồi, hiệu năng không có vấn đề gì! Không chỉ là bản thay thế đâu, vài chỉ số còn ổn định hơn cả bản gốc JI-087! Lục Minh cậu ghê thật đấy, là lão Lục dạy hả? Cậu mà có tay nghề này, sau này khỏi lo rồi!”

Bạch Lục Minh thuận miệng: “Ừ đúng rồi, là lão Lục dạy đấy, ổng để lại cho tôi mấy bản vẽ, có dịp tôi còn thử làm thêm cái khác.”

Chủ tiệm xúc động: “Làm cha thật là nghĩ xa trông rộng…”

“Chuẩn luôn! Xa lắm!” Bạch Lục Minh gật đầu tán đồng, hỏi tiếp: “Vậy giá cả sao đây, ông định thu lại bao nhiêu?”

“Giá hả?” Chủ tiệm sực tỉnh: "Ờ ờ, đã nói rồi thì lấy sáu phần giá thị trường thôi. Cậu cần tiền gấp mà, tôi thanh toán liền cho cậu.”

“Tốt quá!” Bạch Lục Minh cười toe toét: "Ông cứ trừ phần linh kiện đã ứng trước, còn lại chuyển khoản cho tôi. Cảm ơn ông, lần sau tiếp tục hợp tác nhé!”

Chủ tiệm cũng cười ha hả: “Hợp tác! Nhất định hợp tác!”

“Đinh—!”

Nghe thấy âm báo chuyển tiền, Bạch Lục Minh hài lòng cười tươi, lúc này mới nhớ ra hỏi một câu:

“À phải rồi, dạo này bên chợ đen có chuyện gì vậy? Thấy hơi náo nhiệt.”

“Cậu không biết hả?” Chủ tiệm liếc về phía ồn ào kia, hạ giọng nói: "Tụi nhà họ Bùi ở trên gần đây đang giở trò, nghe đâu gom sạch mấy tiệm sửa bên khu thượng thành rồi. Dạo này người của họ hay xuống đây thu hàng, không biết đám có tiền đó tính làm gì. Dù sao cậu cũng cẩn thận chút, nhà cậu cũng làm tiệm sửa, coi chừng bị họ để mắt.”

“Ra vậy, tôi biết rồi, sẽ chú ý.” Bạch Lục Minh thầm nghĩ, chắc lúc lão Lục còn sống đã bị theo dõi rồi, nhưng ngoài mặt thì không nói gì thêm.

Mấy cái nhà họ Bùi, họ Bùi gia phá sản gì đấy, không liên quan đến cậu. Ăn với ngủ mới là đại sự đời người.

Ký hợp đồng xong, Bạch Lục Minh rời đi với vẻ mặt mãn nguyện.

Tiễn cậu xong, chủ tiệm cũng cực kỳ hài lòng, đặt bộ đẩy mới thu lên kệ ở vị trí dễ thấy nhất trong cửa hàng.

Vừa ngẩng đầu, thấy hai người mặc quân phục đi vào từ ngoài cửa, ông lập tức niềm nở chào đón:

“Thượng tá, lâu rồi không gặp! Đến lấy hàng hả?”