Chương 31

Không chỉ mặt dày, mà còn đậm mùi trà xanh.

Cậu tiện tay quăng chăn lên giường, dùng tay vạch đại một đường chia ranh giới:

“Cứ như hôm qua đi, anh ngủ trong, tôi ngủ ngoài.”

Hạ Ỷ Lam: “Được.”

Bạch Lục Minh cứ tưởng người như Hạ Ỷ Lam sẽ không quen với hoàn cảnh tồi tàn này, không ngờ hắn lại thích nghi nhanh hơn cả cậu. Không rõ do còn sốt hay vì lý do nào khác, rất nhanh đã thở đều và chìm vào giấc ngủ.

Chiếc giường nhỏ nhắn vốn đã chật, giờ lại phải chứa hai người cao ráo, đúng là quá tải.

Bạch Lục Minh nằm đó, cảm nhận hơi ấm truyền đến từ người kế bên, khẽ xoay người đổi tư thế, khoé mắt lại lướt qua gương mặt nghiêng bên cạnh.

Tóc ngắn đen tuyền gần như hòa vào bóng đêm, rõ ràng ban ngày nói chuyện vẫn mang cảm giác dễ gần, vậy mà giờ đây, hàng lông mày khẽ cụp lại, toàn thân toát ra khí chất lạnh lùng khó tiếp cận.

Không nghi ngờ gì nữa — một kẻ rất giỏi ngụy trang.

Loại người quen dụ dỗ người khác buông lỏng cảnh giác, rồi bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay đoạt mạng.

Bạch Lục Minh không khỏi nhớ lại ấn tượng đầu tiên về hắn từ mấy năm trước: không phải người tốt.

Lần gặp lại này, đánh giá vẫn như cũ.

Nhưng không sao, dù sao thì cậu cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp cho cam.



Sáng sớm hôm sau, Bạch Lục Minh liếc nhìn Hạ Ỷ Lam vẫn còn đang mê man, xuống lầu mua bữa sáng để lên bàn rồi ghi vào sổ nợ, sau đó đeo ba lô xuống nhà.

Bữa sáng này chính là số tiền còn lại cuối cùng của cậu.

Theo lý mà nói hôm nay cậu nên tiếp tục ở cửa hàng sửa chữa máy móc, nhưng sau chuyện tối qua thì kế hoạch thay đổi. Bây giờ vác thêm một miệng ăn, chuyện cấp bách trước mắt hiển nhiên là phải giải quyết vấn đề cơm áo.

Cậu ở tiệm máy một buổi sáng rồi đóng cửa, đi thẳng tới chợ đen — tiệm linh kiện của ông chủ mà hôm qua liên hệ, nằm ở đó.

Dựa vào bảng hiệu cũ kỹ mờ mờ trước cửa sạp, Bạch Lục Minh rất nhanh đã tìm được địa điểm.

Trước đây thỉnh thoảng cậu cũng từng giúp Lục Vô Trần đến lấy hàng, quan hệ với mấy chủ tiệm ở đây cũng không tệ, vừa bước vào đã không nói nhiều, đặt đồ lên quầy: “Ông chủ, nhìn thử xem?”

“Cậu tới đây làm gì?” Chủ tiệm ngơ ngác nhìn gói đồ trước mặt: "Cái gì đây?”

“Hôm qua nói rồi còn gì, nếu có hàng thì mang đến cho ông thu lại.” Bạch Lục Minh đặt tay lên ba lô, nhẹ nhàng vỗ vỗ: "Đây, mang một cái đến kiểm hàng trước.”

Chủ tiệm vẫn chưa kịp phản ứng: “Thu lại cái gì?”

“Bản thay thế của bộ đẩy JI-087 chứ gì!” Bạch Lục Minh bắt đầu nghi ngờ trí nhớ của ông: "Giá cả thì… giờ tôi sắp nhịn đói tới nơi rồi, cần tiền gấp, không đòi đủ giá sáu phần đâu, coi như lần đầu hợp tác, ông thấy sao cũng được! Hợp được thì sau này còn nhiều đơn nữa.”

Nghe đến đây, chủ tiệm vẫn cảm thấy khó tin:

“Bản thay thế của JI-087? Cậu thật sự tự ráp ra rồi?”